Endrick từng đứng giữa sân Bernabéu, trước hơn 45.000 khán giả, trong buổi ra mắt long trọng hiếm hoi mà Real Madrid chỉ dành cho những cái tên mang tính biểu tượng. Một cậu bé 18 tuổi, đến từ Brazil, giá 60 triệu euro, được gọi là “viên kim cương thô của tương lai”.
Khoảnh khắc ấy rất đẹp. Nhưng bóng đá đỉnh cao không sống bằng khoảnh khắc.
Một năm rưỡi sau, Endrick rời Madrid trong lặng lẽ. Không họp báo. Không lời chia tay hoa mỹ. Chỉ còn lại những con số khiến người ta phải dừng lại suy nghĩ: 11% tổng số phút có thể ra sân, trong khi hiệu suất ghi bàn lại thuộc nhóm tốt nhất đội.

Một bàn mỗi 135 phút. Góp dấu giày vào bàn thắng mỗi 118 phút. Với nhiều tiền đạo, đó là nền tảng để được tin dùng. Nhưng với Endrick, những con số ấy chỉ đủ để… tồn tại, chứ không đủ để được đặt niềm tin.
Nghịch lý nằm ở chỗ đó.
Càng ghi bàn, Endrick càng ít được chơi. Không phải vì sa sút phong độ, mà vì anh chưa bao giờ thực sự bước vào guồng máy. Dưới thời Carlo Ancelotti, Endrick là phương án thứ ba, rồi thứ tư. Ba mươi bảy lần ra sân nghe có vẻ nhiều, nhưng chỉ 12 trận được chơi quá 20 phút. Phần còn lại là những mẩu thời gian vụn vặt, đủ để bảng thống kê sáng lên, nhưng không đủ để một cầu thủ trẻ hiểu mình là ai trong đội hình này.
Endrick mang theo thứ năng lượng rất Brazil: pressing gắt, di chuyển bản năng, tranh chấp sớm, chơi bằng cảm giác. Nhưng ở Real Madrid, năng lượng ấy bị xem là… thừa. Có thuốc nổ, nhưng không có kíp nổ. Có động cơ, nhưng không có đường băng.
Sự thay đổi trên băng ghế huấn luyện từng được kỳ vọng sẽ mở ra cánh cửa mới. Nhưng dưới thời Xabi Alonso, cánh cửa ấy còn khép chặt hơn. Mùa này, Endrick chỉ chơi 99 phút, tương đương 4,5% tổng thời gian. Chấn thương chỉ giải thích được vài trận đầu. Phần còn lại là sự vắng mặt hoàn toàn trong kế hoạch.
Mười lăm trận đủ điều kiện, Endrick ngồi trọn 90 phút trên ghế dự bị. Không thử nghiệm. Không trao cơ hội. Không một tín hiệu cho tương lai.
Vấn đề không nằm ở thái độ. Endrick không nổi loạn, không gây áp lực truyền thông, không đòi ra đi. Anh chọn ở lại khi có cơ hội rời Madrid, tin rằng chỉ cần vài phút là đủ để thuyết phục.

Nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành bằng niềm tin cá nhân. Khi một cầu thủ trẻ liên tục bị bỏ quên, đó không còn là câu chuyện phong độ, mà là sự không phù hợp về cấu trúc.
Quyết định sang Lyon vì thế không phải bước lùi. Đó là lối thoát cần thiết. Ở đó, Endrick sẽ được chơi, được sai, được sửa. Hợp đồng cho mượn thậm chí ràng buộc nghĩa vụ ra sân – một chi tiết nhỏ nhưng nói lên tất cả: đây là giải pháp bắt buộc, không phải thử nghiệm cảm tính.
World Cup đang đến gần. Endrick không còn thời gian để chờ đợi những cái gật đầu dè dặt.
Real Madrid từng trao cho Endrick một sân khấu rất lớn. Nhưng họ chưa bao giờ trao cho anh một vai diễn. Và trong môi trường đỉnh cao, tài năng nếu không được đặt đúng chỗ sẽ tự bào mòn chính mình.
Câu chuyện của Endrick là lời nhắc nhở nhẹ nhưng đau: bóng đá không chỉ cần tiềm năng, mà cần cả con đường để tiềm năng ấy được đi hết. Và đôi khi, ra đi không phải vì muốn, mà vì không còn lựa chọn nào khác.