Có một giai đoạn tôi nghĩ người nổi tiếng là những người đáng ngưỡng mộ nhất
Nếu quay lại thời điểm mười lăm hay hai mươi năm trước, tôi cũng giống rất nhiều người khác. Tôi thường bị thu hút bởi những nhân vật nổi bật, những người luôn xuất hiện trên báo chí, truyền hình hoặc sau này là trên các nền tảng mạng xã hội. Khi internet phát triển mạnh mẽ hơn, tôi lại càng có cảm giác rằng những người được nhiều người biết đến chắc hẳn phải có điều gì đó đặc biệt.

Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Mỗi ngày chúng ta mở điện thoại lên và nhìn thấy những doanh nhân thành công, những người sáng tạo nội dung nổi tiếng, những diễn giả truyền cảm hứng hoặc những người có vẻ như đang sống một cuộc đời hoàn hảo. Sau một thời gian rất dài tiếp xúc với những hình ảnh đó, bộ não bắt đầu mặc định rằng sự nổi tiếng đồng nghĩa với giá trị và mức độ được biết đến phản ánh mức độ thành công của một con người.
Tôi từng tin như vậy. Không phải vì tôi ngây thơ mà bởi phần lớn chúng ta đều bị ảnh hưởng bởi thứ mà mình nhìn thấy nhiều nhất. Khi một người liên tục xuất hiện trước mắt, chúng ta dễ dàng nghĩ rằng họ quan trọng hơn những người còn lại. Chỉ đến khi bước sang tuổi trung niên, tôi mới nhận ra cuộc sống thật vận hành theo một cách hoàn toàn khác.
Người đàn ông đầu tiên tôi nghĩ đến là bố tôi
Mỗi lần suy nghĩ về những người đàn ông mình thật sự ngưỡng mộ, cái tên xuất hiện đầu tiên trong đầu tôi luôn là bố.
Bố tôi chưa từng sở hữu tài khoản TikTok. Facebook của ông gần như không hoạt động. Ông cũng không biết cách xây dựng thương hiệu cá nhân, không biết thuật toán là gì và chắc chắn không quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình trên internet. Nếu nhìn từ góc độ mạng xã hội, bố tôi là một người hoàn toàn bình thường đến mức chẳng ai chú ý.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ của một gia đình, tôi chưa từng gặp nhiều người đàn ông mạnh mẽ hơn thế.
Tôi lớn lên trong giai đoạn kinh tế không dễ dàng. Có những năm tháng mà mọi thứ đều thiếu thốn, nhưng bằng cách nào đó bố tôi luôn khiến gia đình cảm thấy an toàn. Hồi còn nhỏ, tôi nghĩ điều đó là bình thường. Chỉ đến khi tự mình bước vào cuộc sống của một người đàn ông trưởng thành, phải lo cơm áo gạo tiền, phải gánh trách nhiệm cho vợ con, tôi mới hiểu cảm giác giữ cho cả gia đình đứng vững khó đến mức nào.
Không ai trên mạng xã hội biết ông là ai. Không ai trao cho ông giải thưởng nào. Nhưng nếu được chọn giữa một người nổi tiếng có hàng triệu người theo dõi và người đàn ông đã âm thầm gánh cả gia đình suốt hàng chục năm, tôi biết chính xác ai là người khiến mình ngưỡng mộ hơn.
Những người đàn ông giỏi nhất tôi từng gặp thường rất ít nói về bản thân
Điều kỳ lạ là càng lớn tuổi, tôi càng gặp nhiều người thành công theo cách tương tự.
Đó có thể là một người sếp cũ từng dẫn dắt một doanh nghiệp hàng trăm nhân viên nhưng gần như không bao giờ nhắc đến thành tích của mình. Đó có thể là một người chú làm kỹ sư suốt ba mươi năm, nuôi ba người con học đại học và trả hết nợ nhà trước tuổi nghỉ hưu. Đó cũng có thể là một người bạn hơn tôi vài tuổi, mỗi ngày vẫn đi làm, đưa đón con đi học, chăm sóc cha mẹ già và giữ cho gia đình vận hành ổn định dù cuộc sống không ít áp lực.
Điểm chung của họ là gì?
Họ gần như không nói về bản thân.
Họ không cần chứng minh điều gì với người khác. Họ không dành quá nhiều thời gian xây dựng hình ảnh. Họ cũng không cảm thấy cần phải biến mọi thành tựu trong đời thành nội dung để đăng tải. Thay vì kể cho thế giới biết mình tuyệt vời thế nào, họ dành năng lượng để làm những việc thật sự quan trọng.
Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ những người như vậy thiếu tham vọng. Bây giờ tôi mới hiểu họ chỉ đơn giản là đang tập trung vào những thứ thực tế hơn.
Mạng xã hội rất giỏi trong việc phóng đại, nhưng cuộc sống thật mới là nơi kiểm chứng giá trị
Tôi không ghét mạng xã hội. Thực tế, công việc của tôi cũng liên quan đến internet rất nhiều. Tôi hiểu rõ giá trị của việc chia sẻ kiến thức, kết nối cộng đồng và xây dựng thương hiệu cá nhân. Nhưng càng sử dụng lâu, tôi càng nhận ra một điều thú vị.
Mạng xã hội có thể giúp một người trở nên nổi tiếng rất nhanh, nhưng nó không thể thay thế cuộc sống thật.

Một người có thể đăng hàng trăm bài viết về kỷ luật bản thân nhưng lại không đủ kiên nhẫn với chính gia đình mình. Một người có thể liên tục nói về thành công nhưng không thể duy trì một mối quan hệ bền vững. Một người có thể truyền cảm hứng cho hàng triệu người lạ nhưng lại không hiện diện đủ cho những người thân yêu nhất.
Ngược lại, rất nhiều người đàn ông tôi kính trọng nhất chưa từng nói về những điều ấy. Họ đơn giản là sống như vậy mỗi ngày.
Họ thức dậy đúng giờ. Họ làm việc chăm chỉ. Họ giữ lời hứa. Họ chăm sóc gia đình. Họ có mặt khi người khác cần. Họ không hoàn hảo nhưng đáng tin cậy. Và theo thời gian, tôi nhận ra sự đáng tin cậy có lẽ là một trong những phẩm chất hiếm hoi và quý giá nhất của một người đàn ông.
Càng lớn tuổi tôi càng ít bị ấn tượng bởi hào quang
Có một sự thay đổi rất rõ trong cách tôi nhìn nhận con người.
Ngày trước, tôi dễ bị thu hút bởi những thứ nổi bật. Tôi thích những câu chuyện phi thường, những thành tích ấn tượng và những cuộc đời đầy màu sắc. Nhưng khi bước qua tuổi bốn mươi, thứ khiến tôi ngưỡng mộ lại trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Tôi ngưỡng mộ người đàn ông vẫn chăm sóc mẹ già mỗi cuối tuần dù công việc rất bận.
Tôi ngưỡng mộ người bố chưa từng bỏ lỡ một buổi họp phụ huynh nào của con.
Tôi ngưỡng mộ người chồng sau hai mươi năm kết hôn vẫn giữ được sự tử tế với vợ.
Tôi ngưỡng mộ những người âm thầm làm tốt việc của mình suốt hàng chục năm mà không cần ai vỗ tay.
Những điều đó không tạo ra hàng triệu lượt xem. Chúng cũng không dễ trở thành nội dung viral. Nhưng càng sống lâu, tôi càng thấy chúng đáng giá hơn rất nhiều so với những thứ hào nhoáng xuất hiện trên màn hình điện thoại.
Điều này nói gì về sự nổi tiếng và thực chất?
Có lẽ điều lớn nhất tôi học được là sự nổi tiếng và giá trị không phải lúc nào cũng đi cùng nhau.
Có những người rất nổi tiếng và thực sự xuất sắc. Điều đó hoàn toàn có thật. Nhưng cũng có rất nhiều người cực kỳ giá trị mà gần như không ai biết đến. Vấn đề là thời đại internet khiến chúng ta dễ nhầm lẫn giữa hai khái niệm này.
Chúng ta nhìn thấy người nổi tiếng mỗi ngày nên nghĩ họ quan trọng hơn. Trong khi đó, những người âm thầm tạo ra giá trị thật lại thường không xuất hiện trước mắt. Chính vì thế mà đôi khi chúng ta quên mất ai mới là những người đang giữ cho thế giới vận hành.
Người lái xe đưa con đi học mỗi sáng.
Người kỹ sư âm thầm làm việc trong nhà máy.
Người bác sĩ trực đêm.
Người công nhân tăng ca.
Người cha đang cố gắng trả hết khoản vay mua nhà.
Người chồng đang làm thêm giờ để gia đình có cuộc sống tốt hơn.
Họ không phải những người nổi tiếng nhất. Nhưng có thể họ chính là những người đáng được ngưỡng mộ nhất.
Có lẽ đó cũng là một dấu hiệu của sự trưởng thành
Khi còn trẻ, tôi thường hỏi ai là người thành công nhất.
Bây giờ, tôi thường hỏi ai là người sống đáng để noi theo hơn.
Hai câu hỏi đó nghe có vẻ giống nhau nhưng thực ra hoàn toàn khác biệt.
Bởi cuối cùng, điều còn lại sau tất cả không phải là số người biết đến chúng ta. Điều còn lại là những người xung quanh cảm thấy thế nào khi nhắc đến tên chúng ta. Đó là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và những người đã đi qua cuộc đời mình.
Và nếu một ngày nào đó con tôi lớn lên rồi hỏi tôi người đàn ông nào tôi ngưỡng mộ nhất, có lẽ tôi sẽ không kể về những người nổi tiếng trên mạng xã hội.
Tôi sẽ kể về những người đàn ông bình thường.
Những người chưa từng viral.
Những người chẳng có gì nổi bật trên internet.
Nhưng là những người đã sống một cuộc đời tử tế đến mức khiến người khác muốn trở thành giống họ.