Có những cầu thủ sinh ra để làm nền cho người khác tỏa sáng
Trong bóng đá hiện đại, không phải ngôi sao nào cũng ghi bàn hay tạo highlight. Có những người chỉ cần xuất hiện đúng vị trí, cắt đúng đường chuyền hay băng lên đúng thời điểm cũng đủ thay đổi cả trận đấu. Johnston thuộc mẫu cầu thủ như vậy. Anh không hào nhoáng, không thích những pha xử lý biểu diễn, nhưng gần như luôn hoàn thành công việc với độ ổn định đáng kinh ngạc.

Điều khiến tôi thích Johnston là cách anh chơi bóng rất “châu Âu”. Quyết liệt nhưng tỉnh táo, mạnh mẽ nhưng không liều lĩnh. Ở Canada, anh giống như chiếc bản lề nối giữa hàng phòng ngự và những pha phản công tốc độ, thứ đã trở thành bản sắc của đội tuyển này dưới thời Jesse Marsch.
Hành trình không hề giống một thần đồng
Johnston không lớn lên như những thần đồng được cả đất nước săn đón. Sinh năm 1998 tại Vancouver, anh cùng gia đình chuyển tới Montreal từ khi còn nhỏ trước khi tiếp tục lớn lên ở Ontario. Con đường chuyên nghiệp của Johnston cũng rất khác biệt khi anh trải qua bóng đá đại học tại St. John’s rồi Wake Forest trước khi được chọn vào MLS Draft.
Chính tại Wake Forest, Johnston quyết định chuyển từ vị trí tiền vệ sang hậu vệ phải. Quyết định tưởng chừng nhỏ ấy lại thay đổi toàn bộ sự nghiệp. Từ Nashville SC, CF Montréal rồi đến Celtic, mỗi bước đi đều giống như một cuộc leo núi hơn là một cú bứt phá.
Không có bản hợp đồng bom tấn. Không có những tiêu đề giật gân. Chỉ có một cầu thủ âm thầm tiến bộ qua từng mùa giải.
Celtic đã biến Johnston thành hậu vệ đẳng cấp
Gia nhập Celtic đầu năm 2023 là bước ngoặt lớn nhất sự nghiệp Johnston. Tại Scotland, anh phải đối đầu những trận derby rực lửa với Rangers, thi đấu ở Champions League và chịu áp lực chiến thắng gần như mỗi tuần.
Môi trường ấy giúp Johnston trưởng thành rất nhanh. Anh trở thành lựa chọn số một bên hành lang phải của Celtic, góp công vào nhiều chức vô địch quốc nội liên tiếp và được đánh giá là một trong những hậu vệ phải ổn định nhất giải VĐQG Scotland.
Nhìn Johnston thi đấu, tôi luôn có cảm giác đây là mẫu hậu vệ mà mọi HLV đều muốn sở hữu. Anh có thể phòng ngự một đối một, sẵn sàng lao lên hỗ trợ tấn công, tạt bóng chất lượng và đặc biệt rất ít khi đưa ra quyết định sai.
World Cup 2026 là sân khấu dành cho những người bền bỉ
Canada bước vào World Cup 2026 với nhiều kỳ vọng khi là một trong ba nước chủ nhà. Dĩ nhiên ánh đèn sân khấu hướng nhiều về Alphonso Davies hay Jonathan David, nhưng Johnston mới là người mang lại cảm giác yên tâm ở hàng thủ.

Anh gần như luôn đá chính mỗi khi đủ thể lực và là hậu vệ phải số một của Jesse Marsch. Kinh nghiệm thi đấu tại Champions League giúp Johnston xử lý rất bình tĩnh trước sức ép từ các đội bóng lớn, điều Canada còn thiếu ở nhiều vị trí khác.
Sau vòng bảng, Canada giành quyền vào vòng knock-out dù để thua Thụy Sĩ ở lượt cuối. Johnston thừa nhận toàn đội thất vọng vì đánh mất ngôi đầu, nhưng cũng nhấn mạnh rằng đây vẫn là cột mốc đáng tự hào trong lịch sử bóng đá Canada.
Một thủ lĩnh không cần băng đội trưởng
Điều khiến Johnston được đồng đội yêu mến không chỉ nằm ở chuyên môn. Khi Ismaël Koné gặp chấn thương nặng tại World Cup, chính Johnston là một trong những người liên tục động viên tinh thần toàn đội, cùng Maxime Crépeau giúp các cầu thủ trẻ vượt qua cú sốc tâm lý.
Có những thủ lĩnh không cần hét lớn trong phòng thay đồ. Họ dẫn dắt bằng cách chạy nhiều hơn, tranh chấp quyết liệt hơn và luôn là người đầu tiên lao tới hỗ trợ đồng đội.
Johnston thuộc nhóm cầu thủ như thế.
Trận gặp Nam Phi sẽ là bài kiểm tra lớn
Ở vòng 1/16, Canada phải chạm trán Nam Phi, đội bóng phòng ngự rất kỷ luật và giàu tinh thần chiến đấu. Đây sẽ là trận đấu Johnston phải hoạt động liên tục bởi Canada nhiều khả năng sẽ tấn công nhiều hơn thường lệ.
Nếu Canada muốn tiến sâu tại World Cup, họ không chỉ cần Jonathan David ghi bàn hay Davies tạo đột biến. Họ còn cần Johnston tiếp tục là chốt chặn đáng tin cậy bên cánh phải, phong tỏa các pha phản công và mở ra những đợt lên bóng từ tuyến dưới.
Bóng đá luôn dành phần lớn ánh hào quang cho những người ghi bàn. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, mọi đội bóng mạnh đều cần những cầu thủ như Alistair Johnston.
Anh không phải siêu sao toàn cầu. Anh cũng không xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Thế nhưng, chính sự bền bỉ, kỷ luật và tinh thần cống hiến của Johnston đã góp phần đưa Canada từ một đội bóng chỉ biết mơ về World Cup trở thành tập thể đủ sức cạnh tranh với những nền bóng đá hàng đầu.
Có lẽ sau World Cup 2026, nhiều người sẽ vẫn nhớ những bàn thắng của Jonathan David hay các pha bứt tốc của Alphonso Davies. Nhưng với những ai yêu bóng đá theo cách sâu hơn, Alistair Johnston mới là một trong những biểu tượng đẹp nhất của tuyển Canada: lặng lẽ, bền bỉ và luôn đặt tập thể lên trên chính mình.