HomeTiêu điểmTrả lại Quỷ đỏ cho tôi

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

1 trận thua khiến các fan MU phải ngồi rất lâu trước màn hình và tự hỏi: Manchester United của mình đâu rồi? Tôi đã lớn lên cùng Giggs, Beckham, Scholes, Neville và thế hệ 1992, từng chứng kiến một Quỷ đỏ có thể khiến đối thủ khiếp sợ ngay cả khi mọi thứ tưởng như đã thắng được họ. Vì thế, sau quá nhiều năm nhìn đội bóng loay hoay, điều tôi muốn không phải một danh hiệu ngay lập tức, mà đơn giản hơn: trả lại Quỷ đỏ cho tôi.

- Advertisement -

Nội dung

Tôi không buồn vì MU thua

Sáng nay tôi đọc tin Manchester United thua Brighton 2-3 mà không còn cái cảm giác tức tối như trước đây. Có lẽ vì tôi đã quá quen với chuyện này, quen đến mức một trận thua không còn đủ sức khiến mình mất ngủ như hồi còn trẻ. Điều làm tôi ngồi lại lâu hơn không phải là tỷ số, mà là cách Manchester United đánh mất một trận đấu mà họ từng có trong tay.

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

MU dẫn 2-0 chỉ sau 10 phút, một khởi đầu mà nếu đặt vào Manchester United của ngày xưa, tôi gần như có thể hình dung được phần còn lại. Đội bóng sẽ chậm lại, kiểm soát trận đấu, chờ đối thủ nóng ruột rồi tìm cơ hội kết liễu. Nhưng MU của hôm nay lại đi theo một kịch bản khác: Brighton lấy lại thế trận, những khoảng trống bắt đầu xuất hiện, sai lầm nối tiếp sai lầm và cuối cùng đội bóng để đối thủ ghi liền ba bàn. Từ 2-0 thành 2-3 ngay tại Old Trafford, nó không chỉ là một màn ngược dòng, mà còn gợi lại cảm giác rất quen thuộc với những người đã theo dõi MU suốt nhiều năm.

Tôi không buồn vì MU thua, bởi fan bóng đá mà không chịu được thất bại thì chắc chẳng thể sống lâu với Manchester United. Điều làm tôi buồn là tôi không còn nhìn thấy sự đáng sợ của Quỷ đỏ trong những trận đấu như thế này. Ngày trước, đối thủ có thể dẫn trước MU, có thể ép MU và thậm chí chơi hay hơn trong phần lớn thời gian, nhưng luôn tồn tại một cảm giác rất khó giải thích rằng trận đấu chưa kết thúc thì Manchester United vẫn còn khả năng làm điều gì đó.

Bây giờ đôi khi mọi thứ lại ngược lại. MU dẫn 2-0 mà tôi vẫn ngồi trước màn hình và nghĩ: không biết lát nữa có chuyện gì không? Một fan phải bắt đầu suy nghĩ như vậy thì có lẽ vấn đề đã không còn nằm ở riêng một trận đấu nữa.

Tôi đã từng lớn lên cùng Quỷ đỏ thực thụ

Tôi lớn lên cùng Manchester United của thế hệ 1992, và với những người thuộc thế hệ fan ấy, Giggs, Beckham, Scholes, Gary Neville, Phil Neville hay Nicky Butt không đơn giản là những cái tên trong đội hình. Họ là những khuôn mặt gắn với một phần tuổi trẻ, với những buổi tối ngồi trước chiếc tivi và chờ Manchester United thi đấu, với những trận bóng mà sáng hôm sau đi học vẫn còn háo hức kể cho nhau nghe. Tôi nhớ Giggs chạy bên cánh trái, nhớ Beckham đứng trước những quả đá phạt, nhớ Scholes với những đường chuyền tưởng như đơn giản nhưng luôn có thể mở ra một khoảng trống mà người khác không nhìn thấy.

Nhưng điều tôi nhớ nhất về thế hệ ấy không phải là số danh hiệu họ giành được. Tôi nhớ cảm giác nhìn những cầu thủ ấy bước ra sân và biết rằng họ thực sự thuộc về Manchester United, rằng họ trưởng thành từ câu lạc bộ, thất bại cùng câu lạc bộ rồi cuối cùng trở thành một phần lịch sử của câu lạc bộ. Họ không phải những ngôi sao được mua về để hoàn thành một đội hình trong vài mùa giải, mà là những con người lớn lên cùng chiếc áo đỏ và dần dần biến nó thành một phần của chính mình.

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

Ngày đó tôi không nghĩ nhiều về hai chữ “bản sắc”. Một thằng nhóc xem bóng đá chẳng quan tâm đến những khái niệm nghe có vẻ to tát như văn hóa câu lạc bộ hay triết lý bóng đá. Tôi chỉ biết Manchester United là đội bóng của mình, và mỗi khi họ bước ra sân, tôi có cảm giác rất rõ ràng rằng mình biết mình đang xem cái gì.

Beckham không chỉ là những quả tạt

Bây giờ David Beckham đã trở thành một biểu tượng toàn cầu, xuất hiện trong quảng cáo, thời trang, phim ảnh và đủ thứ hoạt động ngoài bóng đá. Nhưng trong ký ức của tôi, Beckham trước hết vẫn là một cậu trai tóc vàng đứng bên cánh phải Manchester United, người có thể đưa một quả bóng đi theo một đường cong mà hồi đó tôi vẫn nghĩ chắc phải có bí quyết gì đặc biệt lắm. Tôi nhớ những quả tạt của anh, những cú đá phạt, những đường chuyền vượt qua hàng phòng ngự, nhưng điều tôi nhớ nhiều hơn là quá trình anh từ một cầu thủ trẻ bị nghi ngờ trở thành một phần không thể thiếu của đội bóng.

Giggs cũng vậy. Scholes cũng vậy, và Gary Neville càng vậy. Họ không chỉ đến Old Trafford để đá bóng, nhận lương rồi chuyển sang một câu lạc bộ khác khi có cơ hội tốt hơn; họ lớn lên ở đó, cùng trải qua những trận đấu lớn, những thất bại, những lần bị chỉ trích và cả những ngày tháng mà người ta nghi ngờ liệu họ có đủ khả năng chơi cho một đội bóng lớn hay không.

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

Có lẽ đó là lý do thế hệ 1992 đặc biệt với những fan như tôi. Chúng tôi không chỉ chứng kiến một đội bóng chiến thắng, mà chứng kiến những đứa trẻ trưởng thành cùng nhau, rồi từng bước trở thành những người đàn ông gánh trên vai một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Nhìn lại sau từng ấy năm, tôi mới hiểu rằng thứ đẹp nhất không nằm ở việc họ đã giành được bao nhiêu danh hiệu, mà ở chỗ chúng tôi đã được chứng kiến cả một thế hệ lớn lên trước mắt mình.

Rồi Ferguson biến những điều phi thường thành chuyện bình thường

Có một điều khá ‘lạ’ là khi bạn yêu Manchester United quá lâu: bạn bắt đầu nghĩ những điều phi thường là chuyện bình thường. Bạn quen với việc MU vào những trận đấu lớn và có thể thắng, quen với những bàn thắng ở phút cuối, quen với những cuộc lội ngược dòng và quen với hình ảnh Sir Alex Ferguson đứng ngoài đường biên trong những thời điểm mà người khác đã bắt đầu nghĩ trận đấu kết thúc.

Bạn cũng quen với việc một cầu thủ nào đó rời đi rồi một người khác xuất hiện. Beckham ra đi thì Ronaldo lớn lên, Ronaldo ra đi thì Rooney trở thành gương mặt mới, những cầu thủ cũ già đi thì những cầu thủ trẻ lại được đưa vào đội hình. Manchester United khi ấy giống một cỗ máy biết tự thay thế từng bộ phận mà không đánh mất cái cách nó vận hành.

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

Tôi từng nghĩ chu kỳ ấy sẽ kéo dài mãi. Có lẽ đó là một trong những ảo tưởng đẹp nhất của tuổi trẻ, bởi khi bạn đã chứng kiến một đội bóng thành công quá lâu, bạn rất dễ tin rằng ngày mai cũng sẽ giống ngày hôm qua.

Cho đến một ngày Ferguson nói lời chia tay.

Ngày Ferguson đi, tôi biết một thứ đã kết thúc

Tôi vẫn nhớ cảm giác khi Sir Alex Ferguson tuyên bố nghỉ hưu. Tôi biết ông rồi sẽ phải dừng lại, bởi không ai có thể đứng mãi bên đường biên Old Trafford, nhưng biết một điều sẽ xảy ra và thực sự nhìn thấy nó xảy ra là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Khi Ferguson rời đi, tôi có cảm giác như một chương sách mà mình đã đọc suốt tuổi trẻ vừa được đóng lại.

Sau đó những người khác cũng lần lượt rời đi. Giggs, Ferdinand, Vidic, Evra và rất nhiều cái tên khác không còn xuất hiện trong đội hình nữa; những người còn lại thì già đi, còn những gương mặt mới bước vào với nhiệm vụ tiếp quản một di sản quá lớn. Moyes đến rồi đi, Van Gaal đến rồi đi, Mourinho đến với rất nhiều kỳ vọng rồi cũng rời Old Trafford, Solskjær từng khiến tôi hy vọng rằng MU có thể tìm lại một phần hình ảnh cũ rồi cuối cùng mọi thứ lại trượt khỏi tay.

Tôi đã nhiều lần tự nói với mình rằng đội bóng nào rồi cũng phải trải qua một chu kỳ tái thiết. HLV mới cần thời gian, cầu thủ mới cần thời gian, hệ thống mới cần thời gian và không thể lấy một giai đoạn hoàng kim làm tiêu chuẩn để phán xét mọi mùa giải sau đó. Tôi vẫn tin những điều ấy, nhưng càng về sau tôi càng nhận ra có một vấn đề khác: tôi không còn biết Manchester United đang muốn trở thành đội bóng như thế nào.

Tôi không cần MU trở lại năm 1999

Có thể một số người sẽ bảo những fan như tôi cứ sống trong quá khứ. Tôi nghĩ họ đúng một phần, bởi ký ức về một thời Manchester United quá đẹp thì làm sao một người từng trải qua nó có thể hoàn toàn quên được. Nhưng tôi không muốn MU quay lại năm 1999, cũng không cần Beckham trở lại bên cánh phải hay Giggs xuất hiện ở hành lang trái, bởi những con người ấy đã có thời đại của họ và thời đại đó không thể lặp lại.

Điều tôi muốn là tinh thần của Manchester United ngày ấy trở lại. Tôi muốn nhìn thấy một đội bóng có cá tính, có bản sắc và có một con đường mà người ta thực sự tin tưởng; muốn thấy một cầu thủ trẻ bước ra từ học viện không chỉ vì câu lạc bộ không còn tiền mua người, mà bởi người ta tin rằng cậu ta có thể trở thành một phần trong tương lai của Manchester United.

Tôi muốn đối thủ bước vào Old Trafford và ít nhất phải có một khoảnh khắc nghĩ rằng hôm nay sẽ không dễ đâu. Không nhất thiết MU phải thắng mọi trận, cũng chẳng cần mùa nào cũng vô địch, nhưng tôi muốn đối thủ hiểu rằng họ đang đối đầu với một đội bóng có thể khiến mọi thứ trở nên khó khăn cho đến tận phút cuối.

Đó là Manchester United mà tôi nhớ.

Điều đau nhất không phải là MU yếu

Nếu Manchester United đơn giản chỉ là một đội bóng yếu, mọi chuyện có lẽ sẽ dễ chịu hơn nhiều. Đội bóng yếu thì xây lại, cầu thủ không đủ tốt thì mua người khác, HLV không phù hợp thì thay và vài năm sau có thể mọi thứ sẽ khác.

Điều khiến tôi mệt mỏi hơn là nhìn một câu lạc bộ từng có bản sắc mạnh đến mức cả thế giới nhận ra, bây giờ cứ loay hoay tìm xem mình nên trở thành ai. Hết chiến lược này đến chiến lược khác, hết HLV này đến HLV khác, hết những bản hợp đồng được kỳ vọng sẽ thay đổi mọi thứ, rồi sau một thời gian tất cả lại quay về điểm xuất phát.

Có một thời gian tôi rất hào hứng mỗi khi Manchester United mua một cầu thủ mới. Bây giờ tôi không còn như vậy nữa. Tôi không quá quan tâm người mới có giá bao nhiêu hay nổi tiếng đến mức nào, tôi chỉ muốn biết câu lạc bộ có thực sự biết mình đang xây dựng cái gì hay không.

Đêm MU thua Brighton, tôi lại nhớ thế hệ 1992

Có lẽ vì trận thua Brighton diễn ra theo cách như vậy nên tôi lại nhớ những người cũ. MU dẫn 2-0 sau 10 phút, và nếu là Manchester United của ngày xưa, tôi sẽ ngồi rất thoải mái bởi trong đầu đã có một niềm tin gần như vô thức rằng đội bóng sẽ biết phải làm gì tiếp theo. Có thể họ sẽ ghi thêm, có thể đối thủ sẽ gỡ một bàn, nhưng tôi vẫn tin rằng Manchester United sẽ tìm được cách kiểm soát trận đấu.

Còn bây giờ, khi Brighton bắt đầu lấy lại thế trận, cảm giác đầu tiên của tôi lại là: lại nữa rồi. Một sai lầm, rồi thêm một khoảng trống, rồi đối thủ càng chơi càng tự tin trong khi MU bắt đầu lúng túng, và cuối cùng từ lợi thế 2-0 trở thành thất bại 2-3 ngay tại Old Trafford.

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

Tỷ số tất nhiên chỉ là tỷ số. Một trận đấu có thể thua vì hàng chục nguyên nhân, một cầu thủ có thể mắc sai lầm, một HLV có thể đưa ra quyết định chưa tốt và đối thủ cũng có thể chơi một trận xuất sắc. Nhưng với một fan đã xem MU từ thời Giggs và Beckham, thứ đáng sợ hơn tỷ số là cảm giác mình đã nhìn thấy kịch bản ấy quá nhiều lần.

Người ta có thể mua cầu thủ, nhưng không mua được ký ức

Bóng đá hiện đại đã thay đổi quá nhiều so với thời tôi bắt đầu xem Manchester United. Các câu lạc bộ vận hành như những tập đoàn toàn cầu, cầu thủ có giá hàng chục hoặc hàng trăm triệu bảng, mạng xã hội biến một trận đấu thành hàng nghìn đoạn video và hàng triệu bình luận, còn chiến thuật được mổ xẻ bằng dữ liệu đến từng mét di chuyển.

Tôi không phản đối những thay đổi ấy. Bóng đá phải tiến lên, câu lạc bộ phải thích nghi và Manchester United cũng không thể sống mãi bằng những câu chuyện của thế kỷ trước. Nhưng có một thứ mà tôi nghĩ tiền bạc, dữ liệu hay những bản hợp đồng lớn đều không thể mua được: cảm giác thuộc về một đội bóng.

Không có bảng dữ liệu nào đo được cảm giác một đứa trẻ nhìn Beckham bước lên thực hiện quả đá phạt và tin rằng bóng chắc chắn sẽ bay vào góc cao. Không có thuật toán nào giải thích được tại sao một pha bứt tốc của Giggs bên cánh trái có thể khiến cả căn phòng nơi tôi ngồi xem bóng đá ồn lên. Và cũng chẳng có con số nào đo được cảm giác khi Manchester United ghi bàn ở phút cuối và một đứa trẻ tin rằng đội bóng của mình vừa làm được điều không thể.

Đó là phần bóng đá mà tôi sợ Manchester United đã đánh mất. Không phải chiến thuật, không phải tiền và cũng không hẳn là cầu thủ, mà là cái cảm giác rất đơn giản rằng đây là đội bóng của mình và mình biết họ sẽ chiến đấu đến cùng.

Trả lại Quỷ đỏ cho tôi

Tôi không yêu cầu Manchester United phải vô địch ngay. Tôi cũng không cần họ trở thành Manchester United của năm 1999 một lần nữa, bởi thời gian đã đi qua, Giggs không còn chạy cánh, Beckham không còn đứng trước những quả đá phạt, Scholes không còn chuyền bóng ở giữa sân và Ferguson cũng không còn đứng bên đường biên Old Trafford.

Tôi chỉ muốn một ngày nào đó, khi Manchester United bước ra sân, tôi không phải tự hỏi họ sẽ thi đấu thế nào trong tối nay. Tôi muốn biết họ là ai, muốn nhìn thấy một đội bóng có cá tính, có niềm kiêu hãnh, biết mình đang đi đâu và đủ bản lĩnh để đứng dậy sau khi bị đánh ngã.

Tôi muốn một cầu thủ trẻ có thể bước vào học viện Manchester United khi còn bé, lớn lên cùng câu lạc bộ rồi một ngày bước ra Old Trafford và hiểu rằng mình đang tiếp nối một câu chuyện lớn hơn chính bản thân mình. Tôi muốn những đứa trẻ hôm nay cũng có một Manchester United của riêng chúng để sau này khi lớn lên, chúng có thể ngồi đâu đó và nhớ về những cái tên của thế hệ mình giống như tôi đang nhớ về Giggs, Beckham, Scholes và những người của năm 1992.

Tôi đã từng yêu Manchester United khi họ chưa có tất cả những danh hiệu mà sau này họ giành được. Tôi đã từng yêu họ qua những mùa giải thắng và thua, qua những trận cầu điên rồ và những đêm thất vọng, bởi tình yêu với một đội bóng chưa bao giờ chỉ là bảng thành tích cuối mùa.

Tôi yêu vì đó là Manchester United.

Và có lẽ sau từng ấy năm, điều tôi muốn vẫn đơn giản như vậy. Tôi không cần các ông trả lại Beckham, không cần Giggs, Scholes hay Ferguson quay lại, bởi những con người ấy đã thuộc về ký ức đẹp nhất của tôi rồi.

Tôi chỉ muốn các ông trả lại Quỷ đỏ cho tôi.

Cùng chuyên mục