HomeBản lĩnhKlopp rời Liverpool và điều đó dạy tôi về...

Klopp rời Liverpool và điều đó dạy tôi về thời điểm biết dừng lại

Ngày Jurgen Klopp thông báo rời Liverpool, tôi nghĩ mình sẽ đọc một bài tin bóng đá rồi thôi. Nhưng càng ngẫm, tôi càng thấy đó không phải câu chuyện về chiến thuật, danh hiệu hay Premier League. Đó là câu chuyện về một người đàn ông đứng giữa đỉnh cao sự nghiệp và quyết định bước xuống khi cả thế giới vẫn muốn ông tiếp tục. Ở tuổi ngoài bốn mươi, tôi nhận ra đây có lẽ là một trong những bài học khó nhất của cuộc đời: biết khi nào nên cố gắng thêm và biết khi nào nên dừng lại.

- Advertisement -

Nội dung

Chúng ta được dạy phải cố gắng, nhưng hiếm ai dạy cách dừng lại

Từ khi còn nhỏ, phần lớn đàn ông đều lớn lên với cùng một thông điệp. Hãy cố gắng thêm một chút nữa. Hãy kiên trì hơn. Hãy không bỏ cuộc. Hãy chiến đấu đến cùng. Những lời khuyên đó không sai. Thậm chí trong rất nhiều trường hợp, chính chúng giúp chúng ta vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời.

Klopp rời Liverpool và điều đó dạy tôi về thời điểm biết dừng lại

Vấn đề là cuộc sống hiếm khi đơn giản đến mức mọi câu trả lời đều là “cố thêm một chút”. Có những thời điểm việc tiếp tục không còn là dũng cảm nữa mà trở thành cố chấp. Có những giai đoạn thứ chúng ta cần không phải là thêm nỗ lực mà là thêm sự thành thật với chính mình. Và cũng có những lúc bước lùi một bước lại khó hơn nhiều so với việc tiếp tục lao về phía trước.

Khi nhìn Klopp rời Liverpool, điều khiến tôi suy nghĩ không phải là việc ông ra đi. Điều khiến tôi suy nghĩ là việc ông ra đi trong lúc vẫn còn được yêu mến, vẫn còn đủ năng lực và vẫn còn có thể tiếp tục chiến thắng.

Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là Klopp không đợi đến lúc mọi thứ sụp đổ

Trong bóng đá hiện đại, chúng ta quá quen với những cuộc chia tay đầy cay đắng. Một huấn luyện viên thường rời đi khi đội bóng bắt đầu sa sút, khi phòng thay đồ mất kiểm soát hoặc khi người hâm mộ không còn đủ kiên nhẫn. Rất hiếm khi một cuộc chia tay diễn ra trong bầu không khí tôn trọng và biết ơn như cách Klopp rời Anfield.

Liverpool dưới thời Klopp không còn ở giai đoạn thống trị tuyệt đối như những năm 2019 hay 2020, nhưng họ vẫn là một trong những đội bóng mạnh nhất châu Âu. Klopp vẫn được xem là một trong những HLV xuất sắc nhất thế giới. Ông hoàn toàn có thể tiếp tục thêm vài năm nữa mà không ai phản đối.

Có lẽ chính điều đó mới khiến quyết định của ông trở nên đặc biệt.

Ông không đợi đến lúc mọi thứ tệ đi mới dừng lại. Ông không đợi đến khi bị sa thải. Ông không đợi đến khi người khác đưa ra quyết định thay mình. Ông chủ động nhìn vào cuộc sống của chính mình và thừa nhận rằng mình không còn đủ năng lượng để tiếp tục theo cách bản thân mong muốn.

Tôi nghĩ điều đó đòi hỏi rất nhiều can đảm.

Càng lớn tuổi tôi càng hiểu năng lượng là tài sản hữu hạn

Klopp rời Liverpool và điều đó dạy tôi về thời điểm biết dừng lại

Khi còn hai mươi tuổi, tôi từng nghĩ thời gian là thứ quý giá nhất. Sau này bước qua tuổi bốn mươi, tôi bắt đầu nhận ra thứ quý hơn thời gian chính là năng lượng.

Bởi ai rồi cũng có hai mươi bốn tiếng mỗi ngày. Điều khác biệt nằm ở việc chúng ta còn bao nhiêu năng lượng để sống trọn vẹn trong những giờ đó.

Tôi từng có những giai đoạn làm việc từ sáng tới khuya. Có những năm công việc tiến triển rất tốt, thu nhập tăng lên và mọi thứ nhìn từ bên ngoài đều ổn. Nhưng chỉ mình tôi biết cảm giác kiệt sức tích tụ dần như thế nào. Đó không phải kiểu mệt có thể ngủ một đêm là hết. Đó là cảm giác mỗi sáng thức dậy đều phải tự kéo mình ra khỏi giường.

Khi Klopp nói rằng ông đang cạn năng lượng, tôi hiểu chính xác ông đang nói gì. Đó không phải sự yếu đuối. Đó là sự trung thực mà rất nhiều người đàn ông thường né tránh.

Chúng ta thường thích đóng vai người mạnh mẽ. Chúng ta thích nghĩ mình có thể gánh thêm một chút nữa. Nhưng đôi khi điều trưởng thành nhất lại là dám thừa nhận mình đã mệt.

Người đàn ông trưởng thành không phải lúc nào cũng chọn nhiều hơn

Có một giai đoạn trong đời tôi tin rằng thành công đồng nghĩa với việc liên tục tiến lên. Chức vụ cao hơn. Thu nhập lớn hơn. Công việc nhiều hơn. Thành tựu nhiều hơn. Tôi nghĩ đó là cách duy nhất để chứng minh mình đang phát triển.

Nhưng càng sống lâu, tôi càng gặp nhiều người thành công theo một cách rất khác.

Có người từ chối vị trí cao hơn để dành thời gian cho gia đình. Có người bán doanh nghiệp khi nó đang phát triển tốt. Có người rời thành phố lớn để sống ở nơi yên bình hơn. Có người từ bỏ công việc trong mơ vì nhận ra nó không còn khiến họ hạnh phúc.

Những quyết định đó nhìn từ bên ngoài đôi khi rất khó hiểu. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra không phải mọi lựa chọn đều nên được đánh giá bằng tiền bạc hay danh tiếng.

Klopp cũng vậy. Ông không rời Liverpool vì thất bại. Ông rời Liverpool vì muốn bảo vệ phần còn lại của cuộc đời mình.

Và thành thật mà nói, tôi thấy điều đó đáng ngưỡng mộ không kém bất kỳ chiếc cúp nào.

Có những chiến thắng không xuất hiện trên bảng thành tích

Chúng ta sống trong một thế giới thích đo lường mọi thứ. Bao nhiêu tiền. Bao nhiêu danh hiệu. Bao nhiêu người theo dõi. Bao nhiêu giải thưởng. Nhưng có những chiến thắng quan trọng nhất lại không thể ghi vào hồ sơ thành tích.

Việc biết dừng lại đúng lúc là một trong số đó.

Klopp rời Liverpool và điều đó dạy tôi về thời điểm biết dừng lại

Tôi từng chứng kiến những người tiếp tục một công việc họ không còn yêu thích chỉ vì không biết cách rời đi. Tôi từng thấy những mối quan hệ kéo dài nhiều năm sau khi tình cảm đã hết. Tôi từng thấy những người cố níu giữ một phiên bản cũ của bản thân dù cuộc sống đã thay đổi từ lâu.

Điều đau lòng là đôi khi chúng ta không sợ thất bại. Chúng ta sợ kết thúc.

Bởi kết thúc đồng nghĩa với việc phải chấp nhận rằng một chương nào đó trong cuộc đời đã thực sự khép lại. Điều đó luôn khó khăn, kể cả khi chúng ta biết đó là lựa chọn đúng.

Klopp khiến tôi nghĩ về những câu hỏi mình đang né tránh

Có lẽ lý do bài học này chạm tới tôi nhiều đến vậy là bởi nó không thực sự nói về Klopp.

Nó khiến tôi nghĩ về chính mình.

Nó khiến tôi tự hỏi liệu có điều gì trong cuộc sống mà tôi đang tiếp tục chỉ vì đã quen thuộc với nó hay không. Liệu có công việc nào, thói quen nào hay kỳ vọng nào mà tôi đang mang theo dù bản thân không còn thật sự muốn nữa hay không.

Những câu hỏi đó không dễ trả lời. Thực ra tôi nghĩ phần lớn đàn ông đều tránh né chúng càng lâu càng tốt. Bởi khi đối diện với chúng, chúng ta buộc phải thừa nhận rằng có những thứ từng rất quan trọng nhưng giờ không còn như vậy nữa.

Và điều đó luôn khiến người ta buồn một chút.

Có lẽ trưởng thành là biết lúc nào nên tiếp tục và lúc nào nên buông tay

Nếu có một điều tôi học được từ câu chuyện của Klopp, đó là cuộc sống không phải lúc nào cũng thưởng cho người cố gắng nhiều nhất. Đôi khi cuộc sống thưởng cho người hiểu rõ bản thân nhất.

Hiểu khi nào nên chiến đấu thêm một năm nữa.

Hiểu khi nào nên nghỉ ngơi.

Hiểu khi nào nên tiếp tục theo đuổi một giấc mơ.

Và hiểu khi nào nên khép lại một chương đẹp để giữ cho nó mãi đẹp.

Jurgen Klopp rời Liverpool với tình yêu của người hâm mộ, với sự tôn trọng của cả thế giới bóng đá và với di sản mà rất ít HLV trong lịch sử có thể sánh được. Có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là những danh hiệu ông giành được.

Klopp cho chúng ta thấy một điều mà rất nhiều đàn ông phải mất cả đời mới học được: biết dừng lại đúng lúc cũng là một dạng chiến thắng.

Cùng chuyên mục