HomeĐồ chơi & Công nghệNhững lần tôi mua công nghệ vì sợ bị...

Những lần tôi mua công nghệ vì sợ bị bỏ lại phía sau và cái giá phải trả

Tôi từng nghĩ những món đồ công nghệ mình mua đều là những khoản đầu tư cho tương lai. Một chiếc điện thoại mới để làm việc nhanh hơn, một chiếc laptop mạnh hơn để kiếm được nhiều tiền hơn hay một bộ desk setup đẹp hơn để tăng năng suất. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra rất nhiều quyết định mua sắm của mình không xuất phát từ nhu cầu thật sự. Chúng xuất phát từ nỗi sợ. Nỗi sợ rằng người khác đang đi nhanh hơn mình. Nỗi sợ rằng mình đang bị bỏ lại phía sau. Và đó cũng là lúc tôi hiểu FOMO có lẽ là động lực tệ nhất cho bất kỳ quyết định tiêu dùng nào.

- Advertisement -

Nội dung

Ngành công nghệ không bán sản phẩm, họ bán cảm giác bị tụt lại

Có một điều tôi mất rất nhiều năm mới nhận ra. Phần lớn các công ty công nghệ không thực sự bán điện thoại, laptop hay tai nghe. Thứ họ bán giỏi nhất thực chất là cảm giác rằng tương lai đang đến rất nhanh và nếu anh không nâng cấp ngay bây giờ thì anh sẽ trở thành người chậm chạp nhất trong cuộc chơi.

Những lần tôi mua công nghệ vì sợ bị bỏ lại phía sau và cái giá phải trả

Cảm giác đó không đến từ quảng cáo trực tiếp như ngày xưa. Không ai đứng trước mặt anh và nói rằng chiếc điện thoại hiện tại đã lỗi thời. Thay vào đó, anh mở YouTube lên sẽ thấy những video kiểu “Thiết bị thay đổi cuộc sống của tôi”, “5 món đồ công nghệ đáng tiền nhất năm nay” hay “Desk setup giúp tôi năng suất hơn gấp đôi”. Anh lướt TikTok sẽ thấy những góc làm việc đẹp như trong phim. Anh vào Reddit sẽ thấy những người bằng tuổi mình đang sử dụng những thiết bị hiện đại hơn rất nhiều.

Ban đầu anh chỉ xem cho vui. Sau đó anh bắt đầu so sánh. Rồi anh bắt đầu cảm thấy góc làm việc của mình có vẻ hơi cũ. Chiếc điện thoại mình đang dùng có vẻ không còn đủ nhanh. Chiếc laptop mình đang gõ mỗi ngày có vẻ không còn theo kịp thời đại. Và trước khi kịp nhận ra chuyện gì xảy ra, anh đã bắt đầu tìm kiếm giá bán của một món đồ mới.

Điều đáng sợ nhất là cảm giác đó hoàn toàn vô hình. Nó không giống một cơn thèm mua sắm thông thường. Nó giống như một nỗi lo âm ỉ rằng nếu không nâng cấp, mình sẽ bị tụt lại phía sau những người xung quanh. Rất nhiều lần trong cuộc đời làm văn phòng của tôi, chính cảm giác đó đã khiến tôi mở ví.

Chiếc điện thoại tôi mua vì người khác chứ không phải vì mình

Tôi còn nhớ một trong những lần mua sắm vô nghĩa nhất của mình diễn ra cách đây nhiều năm. Chiếc điện thoại cũ khi đó vẫn hoạt động bình thường. Nó chưa hỏng, chưa giật lag nghiêm trọng và vẫn đáp ứng tốt những gì tôi cần cho công việc hằng ngày. Thế nhưng xung quanh tôi, đồng nghiệp bắt đầu đổi sang những đời máy mới hơn. Trong các buổi cà phê, câu chuyện xoay quanh camera mới, màn hình mới, chip mới và những tính năng mà chiếc điện thoại của tôi không có.

Lúc đầu tôi nghĩ mình không quan tâm. Tôi luôn tự nhủ rằng điện thoại chỉ là công cụ. Nhưng rồi tôi bắt đầu xem review. Ban đầu chỉ một vài video. Sau đó là hàng chục video. Tôi bắt đầu đọc các bài so sánh, tham gia các hội nhóm công nghệ và dành nhiều thời gian hơn mức cần thiết để nghiên cứu một thứ mà thực ra mình chưa hề cần.

Cuối cùng tôi cũng mua máy mới. Cảm giác trong vài ngày đầu thật sự rất tuyệt. Tôi có cảm giác mình vừa bước vào một thế giới hiện đại hơn. Mọi thao tác đều mượt mà hơn. Camera đẹp hơn. Màn hình sáng hơn. Nhưng điều thú vị là chỉ khoảng hai tuần sau, cảm giác hưng phấn đó biến mất hoàn toàn.

Tôi vẫn thức dậy vào giờ cũ. Vẫn đi làm công việc cũ. Vẫn ngồi trong những cuộc họp quen thuộc. Vẫn kẹt xe trên những con đường quen thuộc của Sài Gòn. Cuộc sống chẳng thay đổi điều gì đáng kể ngoài việc tài khoản ngân hàng ít đi một khoản tiền khá lớn.

Đó là lần đầu tiên tôi bắt đầu nghi ngờ về những quyết định mua sắm của chính mình.

Tôi từng tin laptop đắt tiền sẽ biến mình thành người năng suất hơn

Nếu phải chọn một sai lầm khiến tôi tốn nhiều tiền nhất, đó có lẽ là niềm tin rằng thiết bị tốt hơn sẽ giúp mình trở thành một phiên bản tốt hơn.

Có một giai đoạn tôi gần như bị ám ảnh bởi laptop. Tôi đọc mọi bài đánh giá về MacBook Pro. Tôi xem hàng chục video về ThinkPad. Tôi nghiên cứu Dell XPS, Surface Laptop và gần như bất kỳ chiếc máy nào được giới công nghệ ca ngợi. Trong đầu tôi khi ấy tồn tại một suy nghĩ rất đơn giản: có lẽ mình chưa làm việc hiệu quả vì chiếc máy hiện tại chưa đủ mạnh.

Những lần tôi mua công nghệ vì sợ bị bỏ lại phía sau và cái giá phải trả

Nghe lại bây giờ có vẻ khá buồn cười, nhưng tôi thật sự tin rằng nếu có một màn hình đẹp hơn, một bàn phím tốt hơn và một bộ xử lý mạnh hơn thì năng suất sẽ tự động tăng lên. Tôi nghĩ những người thành công xung quanh mình làm việc giỏi hơn vì họ có thiết bị tốt hơn.

Thực tế lại khác hoàn toàn.

Chiếc laptop mới đúng là tuyệt vời. Nó nhanh hơn, đẹp hơn và dễ chịu hơn khi sử dụng. Nhưng sau vài tháng, tôi nhận ra mình vẫn trì hoãn những việc không thích làm. Tôi vẫn mất tập trung khi có quá nhiều áp lực. Tôi vẫn lướt mạng xã hội vào những ngày cảm thấy mệt mỏi. Chiếc laptop giúp trải nghiệm làm việc dễ chịu hơn, nhưng nó không thể thay đổi tính cách hay kỷ luật cá nhân của tôi.

Đó là lúc tôi hiểu rằng công nghệ có thể hỗ trợ năng suất, nhưng nó không thể thay thế sự tập trung. Và rất nhiều người trong chúng ta đang nhầm lẫn giữa hai điều đó.

Những nghìn đô la tôi đốt vào desk setup

Tôi nghĩ bất kỳ người đàn ông nào làm việc với máy tính đủ lâu cũng sẽ trải qua một giai đoạn mê desk setup. Đó là thời kỳ mà anh tin rằng góc làm việc hoàn hảo sẽ kéo theo cuộc sống hoàn hảo.

Tôi từng dành hàng giờ mỗi ngày để xem hình ảnh những góc làm việc đẹp trên Reddit. Những chiếc màn hình ultrawide khổng lồ, những chiếc bàn gỗ tối giản, những bộ bàn phím cơ được custom cầu kỳ hay những chiếc ghế công thái học đắt tiền khiến tôi tin rằng mình đang thiếu một thứ gì đó.

Từng món đồ xuất hiện với một lời hứa rất hấp dẫn. Chiếc màn hình mới sẽ giúp làm việc đa nhiệm tốt hơn. Chiếc arm màn hình sẽ giúp góc làm việc gọn gàng hơn. Chiếc bàn nâng hạ sẽ tốt cho sức khỏe hơn. Chiếc bàn phím cơ sẽ khiến việc gõ chữ trở nên thú vị hơn. Từng lời hứa đều nghe rất hợp lý nên tôi liên tục nâng cấp.

Nhưng sau nhiều năm thay đổi, tôi phát hiện ra một nghịch lý khá thú vị. Những bài viết tôi tự hào nhất thường không được tạo ra trên những góc làm việc đắt tiền nhất. Nhiều ý tưởng hay nhất xuất hiện khi tôi đang ngồi ở một quán cà phê đông đúc, bên cạnh một chiếc laptop bình thường và một ly cà phê đá. Những ngày làm việc hiệu quả nhất cũng không phải lúc bàn làm việc đẹp nhất.

Có lẽ vì cuối cùng, cảm hứng không nằm trên mặt bàn. Nó nằm trong đầu người ngồi trước chiếc bàn đó.

Cái giá thật của FOMO không nằm trong ví tiền

Nếu chỉ mất tiền thì mọi chuyện đã quá đơn giản. Thứ đắt nhất mà FOMO lấy đi khỏi cuộc sống của tôi không phải vài triệu hay vài chục triệu đồng. Thứ nó lấy đi là khả năng hài lòng với những gì mình đang có.

Khi đã quen với việc liên tục chạy theo các phiên bản mới, anh bắt đầu nhìn mọi thứ mình sở hữu bằng con mắt thiếu kiên nhẫn. Chiếc điện thoại vừa mua năm ngoái bỗng trở nên cũ kỹ chỉ vì hãng chuẩn bị ra đời máy mới. Chiếc laptop vẫn hoạt động hoàn hảo bỗng trở nên lỗi thời chỉ vì một bài review trên YouTube. Ngay cả những món đồ từng khiến anh hạnh phúc cũng nhanh chóng mất đi sức hấp dẫn.

Vấn đề không nằm ở công nghệ. Vấn đề nằm ở việc chúng ta luôn bị kéo về phía tương lai. Chúng ta liên tục nghĩ về thứ tiếp theo thay vì tận hưởng thứ đang có. Và khi một người luôn cảm thấy hiện tại là chưa đủ, họ rất khó tìm thấy sự hài lòng lâu dài.

Đó mới là cái giá thật của FOMO.

Điều tôi học được sau rất nhiều lần mua sắm vì sợ hãi

Ngày nay tôi vẫn yêu công nghệ. Tôi vẫn xem các sự kiện ra mắt sản phẩm mới. Tôi vẫn đọc review và vẫn thích những món đồ đẹp. Nhưng trước khi quyết định mua bất kỳ thứ gì, tôi luôn cố gắng tự hỏi bản thân một câu rất đơn giản.

Mình đang mua thứ này vì nó giải quyết một vấn đề thật sự hay chỉ vì mình sợ bị bỏ lại phía sau?

Câu hỏi đó không phải lúc nào cũng ngăn được tôi mua đồ. Nhưng nó giúp tôi trung thực hơn với chính mình. Nó giúp tôi nhận ra đâu là nhu cầu thật và đâu chỉ là nỗi lo được tạo ra bởi marketing, mạng xã hội và những hình ảnh hào nhoáng trên Internet.

Sau rất nhiều năm chạy theo những làn sóng công nghệ mới nhất, tôi nhận ra một điều khá bình yên. Những người hạnh phúc nhất mà tôi biết không phải lúc nào cũng là những người sở hữu thiết bị mới nhất. Họ đơn giản là những người biết mình cần gì và không cần gì.

Còn tôi, sau rất nhiều lần đốt tiền để học bài học đó, cuối cùng cũng bắt đầu hiểu rằng công nghệ nên là công cụ phục vụ cuộc sống. Khoảnh khắc nó trở thành thứ quyết định giá trị của bản thân mình, có lẽ đó là lúc chúng ta đã đi sai đường từ rất lâu rồi.

Cùng chuyên mục