HomeĐồ chơi & Công nghệTại sao tôi lại trân trọng ví da sau...

Tại sao tôi lại trân trọng ví da sau 20 năm dùng ví vải?

Tôi đã dành gần như toàn bộ tuổi trẻ của mình để sử dụng ví vải. Chúng rẻ, nhẹ, bền và chẳng có gì phải suy nghĩ nhiều. Nhưng rồi một ngày, khi vô tình nhìn lại chiếc ví da đã theo mình gần chục năm, tôi nhận ra thứ khiến tôi trân trọng nó không nằm ở chất liệu, thương hiệu hay giá tiền. Điều khiến tôi giữ nó lâu đến vậy là bởi chiếc ví ấy đã âm thầm chứng kiến những năm tháng quan trọng nhất của cuộc đời tôi, theo cách mà rất ít món đồ khác có thể làm được.

- Advertisement -

Nội dung

Có những món đồ càng mới càng đẹp, nhưng cũng có những món đồ chỉ thực sự đẹp khi đã cũ

Tại sao tôi lại trân trọng ví da sau 20 năm dùng ví vải?

Khi còn trẻ, tôi luôn thích cảm giác sở hữu những thứ mới tinh. Một đôi giày mới khiến tôi vui cả tuần. Một chiếc điện thoại vừa bóc hộp tạo ra cảm giác phấn khích khó tả. Ngay cả chiếc ví cũng vậy, tôi luôn thích những chiếc ví vuông vức, không nếp gấp, không vết xước và trông hoàn hảo như vừa bước ra khỏi cửa hàng. Thời điểm đó, tôi nghĩ giá trị của một món đồ nằm ở việc nó giữ được trạng thái mới mẻ trong bao lâu.

Thế nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra suy nghĩ đó không hoàn toàn đúng. Có những món đồ khi mới mua trông rất đẹp nhưng rồi dần trở nên vô hồn vì chúng chẳng mang theo bất kỳ câu chuyện nào. Ngược lại, có những thứ càng sử dụng lâu càng trở nên đặc biệt bởi thời gian đã để lại trên đó những dấu vết không thể sao chép. Chiếc ví da là một trong những món đồ như vậy. Ngày đầu tiên mua nó, tôi thấy nó khá bình thường. Nhưng sau nhiều năm đồng hành, chính những nếp gấp, những góc da đã mềm đi và những vết xước nhỏ mới là thứ khiến nó trở nên đáng giá.

Ví vải phục vụ cuộc sống của tôi, còn ví da lưu giữ một phần cuộc đời tôi

Tôi từng sở hữu không ít chiếc ví vải. Có chiếc theo tôi suốt thời sinh viên, có chiếc xuất hiện trong những năm đầu đi làm, có chiếc được mua rất ngẫu hứng trong một chuyến đi xa. Chúng đều làm rất tốt nhiệm vụ của mình là đựng tiền, thẻ ngân hàng và giấy tờ cá nhân. Nhưng điều kỳ lạ là bây giờ tôi gần như không nhớ nổi bất kỳ chiếc nào trong số đó. Chúng xuất hiện rồi biến mất, giống như rất nhiều món đồ khác từng đi qua cuộc sống của tôi.

Chiếc ví da lại khác hoàn toàn. Tôi vẫn nhớ mình mua nó vào một giai đoạn tài chính chưa thật sự dư dả. Thời điểm ấy, việc bỏ ra một khoản tiền lớn hơn bình thường chỉ để mua một chiếc ví khiến tôi đắn đo khá lâu. Thế nhưng rồi tôi vẫn quyết định mua, đơn giản vì cảm thấy mình muốn sở hữu một thứ có thể dùng lâu dài thay vì thay mới liên tục. Điều tôi không ngờ là nhiều năm sau, chiếc ví ấy lại trở thành một vật chứa đầy ký ức hơn cả chức năng ban đầu của nó.

Mỗi lần mở ví, tôi thường bắt gặp những thứ khiến mình dừng lại vài giây. Đó có thể là một tấm ảnh cũ, một mảnh giấy ghi chú từ nhiều năm trước hoặc một chiếc thẻ thành viên đã không còn sử dụng. Những món đồ nhỏ bé ấy gần như chẳng có giá trị vật chất nào, nhưng chúng gợi lại những khoảng thời gian mà tôi tưởng mình đã quên. Và bằng cách nào đó, chiếc ví da trở thành nơi lưu giữ những mảnh ký ức rời rạc ấy suốt nhiều năm.

Đàn ông trung niên bắt đầu yêu những thứ già đi cùng mình

Tại sao tôi lại trân trọng ví da sau 20 năm dùng ví vải?

Tôi nhận ra một điều khá thú vị khi bước qua tuổi bốn mươi. Ngày còn trẻ, tôi luôn bị hấp dẫn bởi những thứ mới hơn, hiện đại hơn và nhanh hơn. Mỗi năm ra điện thoại mới là tôi lại muốn nâng cấp. Mỗi khi xuất hiện một xu hướng công nghệ mới là tôi lập tức tò mò tìm hiểu. Tôi thích cảm giác sở hữu thứ gì đó tiên tiến hơn người khác một chút.

Nhưng theo thời gian, cảm giác đó dần thay đổi. Tôi bắt đầu trân trọng những món đồ ở lại lâu hơn là những món đồ mới xuất hiện. Có lẽ bởi cuộc sống hiện đại khiến mọi thứ thay đổi quá nhanh. Chiếc điện thoại năm ngoái đã trở nên lỗi thời. Chiếc laptop vài năm tuổi bị xem là cũ kỹ. Những xu hướng từng rất nóng rồi cũng nhanh chóng biến mất. Giữa một thế giới luôn thúc ép chúng ta thay mới mọi thứ, tôi lại thấy bình yên khi có vài món đồ vẫn ở đó sau nhiều năm.

Chiếc ví da nằm trong túi quần mỗi ngày chính là một trong số đó. Nó không cố gắng gây ấn tượng với ai. Nó cũng không mang lại cảm giác hào hứng như lúc mua một món đồ công nghệ mới. Nhưng sự hiện diện bền bỉ của nó tạo ra một cảm giác rất lạ, giống như gặp lại một người bạn cũ mà không cần phải nói quá nhiều.

Điều quý giá nhất bên trong chiếc ví chưa bao giờ là tiền

Khi còn trẻ, tôi thường nghĩ chiếc ví chỉ có ý nghĩa khi bên trong có tiền. Những ngày cuối tháng ví mỏng đi thì tâm trạng cũng đi xuống theo. Những ngày nhận lương, cảm giác nhìn chiếc ví đầy lên lại mang đến một niềm vui rất đơn giản. Cuộc sống khi ấy khá dễ hiểu và cũng khá dễ đo lường bằng những con số.

Nhưng càng trưởng thành, tôi càng thấy tiền mặt trong ví không còn là thứ khiến mình chú ý nhiều nhất. Thay vào đó là những món đồ nhỏ bé mà người ngoài nhìn vào có thể cho là vô nghĩa. Một tấm ảnh gia đình cũ. Một mảnh giấy ghi vài dòng chữ từ nhiều năm trước. Một chiếc thẻ tàu điện của chuyến du lịch đầu tiên ở nước ngoài. Những thứ đó không giúp tôi giàu hơn, nhưng lại khiến tôi cảm thấy cuộc sống của mình có chiều sâu hơn.

Có những ngày ngồi ở quán cà phê một mình, vô tình mở ví ra và bắt gặp một thứ gì đó đã nằm yên ở đó rất lâu, tôi bỗng nhớ lại một giai đoạn trong đời mà mình tưởng đã quên mất. Cảm giác ấy khó diễn tả bằng lời. Nó giống như một cánh cửa nhỏ bất ngờ mở ra và cho phép mình quay lại gặp một phiên bản cũ của chính mình.

Có lẽ điều tôi yêu không phải chiếc ví da, mà là thời gian được lưu lại trên nó

Sau nhiều năm sử dụng, chiếc ví da của tôi không còn đẹp theo cách mà các cửa hàng quảng cáo. Nó không còn phẳng phiu, không còn bóng bẩy và chắc chắn cũng không còn hoàn hảo. Các góc ví đã mềm đi. Màu da đã đậm hơn ở những vị trí thường xuyên tiếp xúc với tay. Một vài vết xước nhỏ nằm ở đó như những dấu mốc mà chỉ riêng tôi mới hiểu nguồn gốc của chúng.

Nhưng chính những điều đó mới khiến tôi yêu quý nó. Bởi mỗi dấu vết đều chứng minh rằng chiếc ví đã sống cùng tôi qua một quãng thời gian đủ dài. Nó từng ở trong túi quần khi tôi nhận tháng lương đầu tiên. Nó từng theo tôi qua những chuyến công tác dài ngày. Nó từng nằm trên bàn trong những buổi cà phê với bạn bè, trong những cuộc gặp quan trọng và cả những ngày bình thường đến mức không có gì đáng nhớ.

Có lẽ đây không còn là câu chuyện về ví da hay ví vải nữa. Nó là câu chuyện về cách chúng ta nhìn thời gian khi trưởng thành hơn. Khi còn trẻ, tôi luôn muốn giữ mọi thứ như mới. Nhưng bây giờ, tôi bắt đầu hiểu rằng có những thứ đẹp nhất chính là khi chúng mang trên mình dấu vết của thời gian. Bởi suy cho cùng, điều làm nên giá trị của một món đồ không phải nó đắt đến đâu hay mới đến mức nào, mà là nó đã đồng hành cùng mình qua bao nhiêu năm tháng của cuộc đời.

Cùng chuyên mục