Có những trận đấu ở vòng bảng mà nhìn qua tưởng như “đã xong hết rồi”, nhưng càng nghĩ kỹ lại càng thấy không hề đơn giản. Cuộc gặp giữa Thụy Sĩ và Canada là một trận như thế. Hai đội đều đã chạm một tay vào vòng knock-out, nhưng cái cách họ bước tiếp mới là điều đáng nói.

Thụy Sĩ bước vào trận này với sự điềm tĩnh quen thuộc. Họ không phải đội bóng tạo ra quá nhiều ồn ào, nhưng lại luôn xuất hiện đúng lúc ở các giải đấu lớn. Việc góp mặt ở World Cup và vượt qua vòng bảng đã trở thành một thói quen của đội bóng này dưới thời Murat Yakin. Và ở giải năm nay, họ vẫn đang đi đúng quỹ đạo đó.
Điều tôi thích ở Thụy Sĩ là cách họ xây dựng đội hình cân bằng. Không quá phụ thuộc vào một cá nhân, nhưng luôn có những điểm nhấn đúng thời điểm. Trận thắng Bosnia & Herzegovina 4-1 vừa qua là minh chứng rõ nhất, nơi một cái tên trẻ như Johan Manzambi bất ngờ tỏa sáng với cú đúp dù vào sân từ băng ghế dự bị. Bên cạnh đó, những gương mặt như Granit Xhaka hay Breel Embolo vẫn giữ vai trò dẫn dắt cả đội bằng kinh nghiệm và bản lĩnh.
Ở phía bên kia, Canada lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Đây không còn là đội bóng bị xem nhẹ như trước đây. Chiến thắng 6-0 trước Qatar không chỉ là một kết quả đẹp mà còn giống như một lời tuyên bố rằng bóng đá Bắc Mỹ đang thật sự bước ra ánh sáng.
Jonathan David đang chơi như một mũi nhọn đúng nghĩa, đặc biệt sau cú hat-trick gần nhất. Cyle Larin cũng tiếp tục cho thấy sự ổn định với những bàn thắng mang tính định đoạt. Nhìn Canada lúc này, tôi có cảm giác họ không còn thi đấu trong tâm thế “học hỏi” nữa, mà đã bắt đầu nghĩ đến việc cạnh tranh sòng phẳng.
Dĩ nhiên, mọi thứ không hoàn hảo. Chấn thương của Ismael Kone là một đòn giáng khá nặng vào tuyến giữa của Canada. Đó là kiểu mất mát có thể không gây chú ý ngay lập tức, nhưng sẽ lộ rõ khi trận đấu bước vào thế giằng co thực sự.

Trận đấu này thú vị ở chỗ cả hai đội đều có lý do để không muốn thua. Một trận hòa có thể vừa đủ để cả Thụy Sĩ lẫn Canada đi tiếp, nhưng bóng đá hiếm khi đơn giản như vậy. Đặc biệt là với Canada, khi họ được chơi trên sân nhà và đang có tinh thần rất cao, việc chọn cách “an toàn” không phải lúc nào cũng là lựa chọn dễ chấp nhận.
Thụy Sĩ thì ngược lại, họ hiểu rất rõ cách kiểm soát một trận đấu kiểu này. Không cần quá bùng nổ, nhưng luôn biết cách giữ nhịp và chờ thời điểm để tung đòn quyết định. Đó là bản sắc đã giúp họ đứng vững ở các giải đấu lớn trong nhiều năm qua.
Vì vậy, trận đấu ở Vancouver không chỉ là cuộc đua giành ngôi đầu bảng B. Nó giống như một bài kiểm tra nhỏ cho tham vọng của cả hai đội trước khi bước vào giai đoạn khắc nghiệt nhất của World Cup. Và đôi khi, chính những trận “không quá sống còn” như thế này lại nói lên rất nhiều điều về bản lĩnh thật sự của một đội bóng.