Người Việt yêu World Cup từ rất lâu trước khi nghĩ đến chuyện được dự World Cup
Những người sinh ra vào thập niên 1980 hay 1990 có lẽ đều nhớ cảm giác ấy. Hồi đó Internet chưa phổ biến, truyền hình cáp còn là thứ xa xỉ với nhiều gia đình và thông tin về bóng đá thế giới không dễ tiếp cận như bây giờ. Thế nhưng cứ bốn năm một lần, cả đất nước lại như bước vào một mùa lễ hội đặc biệt.

Những đứa trẻ thức khuya cùng cha. Những người hàng xóm kéo ghế nhựa ra trước màn hình tivi. Những quán cà phê đông nghịt người từ nửa đêm đến sáng. Những lá cờ Brazil, Argentina, Đức hay Italy xuất hiện trên các con hẻm nhỏ như thể đó là những đội tuyển của chính chúng ta.
Điều đáng nhớ nhất là thời điểm ấy chẳng ai nghĩ đến việc Việt Nam có thể dự World Cup. Khoảng cách giữa bóng đá Việt Nam và sân khấu lớn nhất thế giới lúc đó quá xa. Nhưng điều đó không hề làm giảm đi tình yêu của người hâm mộ.
Bởi ngay từ đầu, World Cup đối với người Việt không phải câu chuyện về đại diện quốc gia. Nó là câu chuyện về cảm xúc.
Chúng ta không lớn lên cùng World Cup, chúng ta trưởng thành cùng World Cup
Khi nhìn lại cuộc đời mình, tôi nhận ra mình nhớ World Cup theo những cột mốc của cuộc sống nhiều hơn là những con số thống kê.
Tôi nhớ World Cup 2002 vì đó là lần đầu tiên được cha cho thức khuya xem bóng đá. Tôi nhớ World Cup 2006 vì đó là mùa hè cuối cùng trước khi bước vào những kỳ thi quan trọng. Tôi nhớ World Cup 2010 vì đó là thời sinh viên với những đêm xem bóng đá ở ký túc xá. Tôi nhớ World Cup 2014 vì những ngày đầu đi làm. Tôi nhớ World Cup 2018 vì những người bạn khi ấy còn gặp nhau thường xuyên hơn bây giờ.
Có lẽ rất nhiều người Việt cũng có những ký ức tương tự.
World Cup không chỉ là giải đấu bóng đá diễn ra bốn năm một lần. Nó giống như một chiếc đồng hồ đặc biệt đánh dấu những giai đoạn của cuộc đời. Mỗi kỳ World Cup đi qua đều mang theo một phiên bản khác của chính chúng ta.
Và chính vì thế, người ta không yêu World Cup đơn thuần vì những trận đấu. Người ta yêu cả những ký ức đi cùng những trận đấu ấy.
Người Việt có một khả năng rất đặc biệt: cổ vũ bằng cả trái tim cho những đội bóng không thuộc về mình

Tôi từng thấy những người bạn khóc khi Argentina thua. Tôi từng thấy những người khác mất ngủ nhiều ngày vì Brazil bị loại. Tôi từng chứng kiến những cuộc tranh luận kéo dài hàng năm trời về một bàn thắng, một quả phạt đền hay một quyết định của trọng tài.
Nếu suy nghĩ lý trí, đó là điều khá vô lý.
Những đội bóng ấy không đại diện cho chúng ta. Họ không mang quốc kỳ Việt Nam trên ngực áo. Thành công hay thất bại của họ cũng không làm cuộc sống của chúng ta thay đổi.
Nhưng bóng đá chưa bao giờ vận hành bằng lý trí.
Người Việt có xu hướng yêu những câu chuyện. Và World Cup là nơi tập trung những câu chuyện lớn nhất của thể thao. Đó là câu chuyện về một thiên tài tìm kiếm chiếc cúp cuối cùng trong sự nghiệp. Đó là câu chuyện về một đội bóng nhỏ chống lại những gã khổng lồ. Đó là câu chuyện về những giấc mơ tưởng chừng không thể thành hiện thực.
Khi yêu một câu chuyện đủ lâu, chúng ta bắt đầu cảm thấy mình là một phần trong đó. Và đó là lý do rất nhiều người Việt cổ vũ Argentina hay Brazil bằng tất cả cảm xúc mà họ có.
World Cup là một trong số ít những thời điểm người xa lạ có thể trở thành bạn bè
Có những điều chỉ xảy ra trong mùa World Cup.
Bạn có thể bước vào một quán cà phê lúc nửa đêm và ngồi cạnh một người hoàn toàn xa lạ. Hai người có thể chưa từng gặp nhau trước đó, không biết tên nhau, không biết làm nghề gì, không biết sống ở đâu. Nhưng chỉ cần cùng cổ vũ một đội bóng, cuộc trò chuyện có thể kéo dài đến hết trận đấu.
Bạn có thể thấy cả một con hẻm cùng reo lên sau một bàn thắng. Bạn có thể thấy những người chưa từng quen biết ôm nhau vì một khoảnh khắc trên sân cỏ cách Việt Nam hàng chục nghìn cây số.
Trong thời đại mà ai cũng bận rộn, ai cũng sống trong thế giới riêng của mình, những khoảnh khắc như vậy ngày càng hiếm.
Và có lẽ đó cũng là một phần lý do khiến World Cup luôn đặc biệt. Nó cho con người một lý do để cảm thấy mình thuộc về một điều gì đó lớn hơn bản thân.
Có thể vì chúng ta chưa từng được dự World Cup nên càng yêu World Cup hơn
Đôi khi tôi tự hỏi nếu Việt Nam đã nhiều lần tham dự World Cup, liệu tình yêu của người hâm mộ có còn giống bây giờ hay không.
Có thể sẽ khác.

Bởi một phần sức hấp dẫn của World Cup với người Việt đến từ sự xa xôi của nó. Nó giống như một giấc mơ lớn mà nhiều thế hệ người hâm mộ cùng theo đuổi nhưng chưa chạm tới. Chính khoảng cách ấy tạo ra sự tò mò, sự háo hức và cả niềm hy vọng.
Mỗi lần World Cup diễn ra, người ta không chỉ xem các đội bóng mạnh nhất thế giới. Người ta cũng vô thức tưởng tượng về ngày Việt Nam xuất hiện ở sân khấu ấy.
Có thể điều đó còn rất xa.
Có thể phải thêm nhiều năm nữa.
Nhưng giấc mơ luôn là một phần của bóng đá.
Và World Cup là nơi những giấc mơ lớn nhất tồn tại.
Thực ra người Việt không yêu World Cup vì bóng đá
Nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng càng lớn tuổi tôi càng tin điều này.
Người Việt không yêu World Cup chỉ vì những bàn thắng. Nếu chỉ có bóng đá, giải đấu này đã không thể tạo ra những cảm xúc mạnh mẽ đến vậy suốt nhiều thập kỷ.
Điều chúng ta thực sự yêu là cảm giác được sống trong một sự kiện mà cả thế giới cùng hướng về. Chúng ta yêu những cuộc trò chuyện kéo dài từ quán cà phê đến văn phòng. Chúng ta yêu những đêm thức trắng rồi sáng hôm sau vẫn hào hứng kể lại từng tình huống. Chúng ta yêu cảm giác được chia sẻ cảm xúc với hàng triệu người khác cùng một thời điểm.
World Cup cho chúng ta cơ hội tạm quên những áp lực thường ngày để cùng theo đuổi một niềm vui chung. Và trong một thế giới ngày càng phân mảnh, điều đó trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Có lẽ đó là lý do dù đội tuyển Việt Nam hiếm khi góp mặt, người Việt vẫn yêu World Cup bằng tất cả sự nhiệt thành mà mình có.
Bởi cuối cùng, World Cup chưa bao giờ chỉ là bóng đá.
Nó là ký ức.
Là tuổi trẻ.
Là những người bạn cũ.
Là những đêm không ngủ.
Là cảm giác được thuộc về một điều gì đó lớn lao hơn chính mình.
Và đó là thứ không cần một đội tuyển góp mặt để tồn tại.