Có một chuyện tôi nhận ra cách đây vài năm khi muốn rủ ai đó đi uống cà phê vào một chiều cuối tuần.
Danh bạ điện thoại của tôi vẫn có hàng trăm số liên lạc. Facebook vẫn đầy những người từng học cùng, từng làm việc cùng, từng ngồi nhậu tới khuya hoặc từng xem bóng đá chung suốt nhiều năm. Nhưng khi thực sự muốn gọi cho ai đó và nói “ra ngoài ngồi một lát không?”, số người hiện lên trong đầu ít hơn tôi tưởng rất nhiều.

Điều kỳ lạ là chuyện này dường như xảy ra với hầu hết đàn ông. Chúng ta không ghét bạn bè hơn khi lớn tuổi. Chúng ta cũng không cố ý cắt đứt các mối quan hệ. Thế nhưng bằng một cách nào đó, vòng tròn bạn bè cứ nhỏ dần theo từng năm mà nhiều khi chính mình cũng không nhận ra.
Khi còn trẻ, tình bạn được tạo ra một cách tự nhiên
Tuổi 18 hay 20 là giai đoạn rất đặc biệt. Bạn không cần cố gắng để có bạn bè.
Trường học tạo ra bạn bè. Ký túc xá tạo ra bạn bè. Những trận bóng chiều, những quán cà phê sinh viên, những lần thức trắng làm bài tập hay những chuyến đi bụi đều tạo ra bạn bè. Chúng ta gặp nhau gần như mỗi ngày, chia sẻ cùng một lịch trình, cùng những nỗi lo và cùng một giai đoạn của cuộc sống.
Điều quan trọng là lúc đó chúng ta có rất nhiều thời gian. Một cuộc gọi lúc 11 giờ đêm vẫn có thể dẫn tới một cuộc nhậu kéo dài tới 2 giờ sáng. Một trận PES hay FIFA có thể chiếm trọn cả buổi chiều mà không ai cảm thấy mình đang lãng phí thời gian.
Tình bạn khi còn trẻ phát triển gần như tự động bởi cuộc sống được thiết kế để mọi người ở gần nhau.
Tuổi trưởng thành bắt đầu lấy đi thời gian
Rồi công việc xuất hiện.
Sau đó là gia đình, con cái, khoản vay mua nhà, những deadline, những chuyến công tác và hàng trăm trách nhiệm khác mà trước đây chưa từng tồn tại. Không ai cố ý bỏ rơi bạn bè cả. Chỉ là mỗi người bắt đầu phải dành phần lớn năng lượng cho những thứ khác.
Điều đáng buồn là tình bạn cần thời gian để tồn tại. Nếu không gặp nhau, không nói chuyện, không chia sẻ điều gì trong thời gian dài, ngay cả những mối quan hệ từng rất thân thiết cũng dần nguội đi.
Bạn vẫn quý họ. Họ vẫn quý bạn. Nhưng giữa hai bên bắt đầu xuất hiện một khoảng cách vô hình được tạo ra bởi lịch làm việc, địa lý và cuộc sống riêng.
Đàn ông thường không giỏi duy trì tình bạn
Có một khác biệt khá thú vị giữa nam giới và phụ nữ.
Nhiều phụ nữ có khả năng duy trì các mối quan hệ xã hội rất lâu dù không gặp mặt thường xuyên. Họ nhắn tin, gọi điện, hỏi thăm và cập nhật cuộc sống của nhau liên tục. Đàn ông thì khác. Rất nhiều tình bạn nam được xây dựng dựa trên việc cùng làm điều gì đó hơn là cùng trò chuyện.
Khi còn trẻ, điều đó không thành vấn đề vì mọi người gặp nhau gần như mỗi ngày. Nhưng khi trưởng thành, nếu không còn những hoạt động chung, mối liên kết cũng yếu dần.
Đó là lý do nhiều người đàn ông có thể không nói chuyện với bạn thân suốt sáu tháng nhưng vẫn xem nhau là bạn. Vấn đề là nếu sáu tháng đó biến thành sáu năm, tình bạn bắt đầu trở nên mong manh hơn nhiều.
Chúng ta trở nên kén chọn hơn
Một điều khác ít người nhắc đến là khi lớn tuổi, tiêu chuẩn về tình bạn cũng thay đổi.
Tuổi 20, chúng ta có thể chơi với rất nhiều kiểu người khác nhau. Tuổi 40, năng lượng trở thành một nguồn tài nguyên hữu hạn. Sau một tuần làm việc mệt mỏi, hầu hết đàn ông không còn muốn dành thời gian cho những cuộc gặp xã giao mà mình không thực sự thích.
Kết quả là số lượng bạn bè giảm xuống nhưng chất lượng thường tăng lên. Những người còn ở lại thường là những người đã cùng đi qua đủ lâu để hiểu con người thật của nhau. Họ không cần gây ấn tượng. Không cần cố chứng minh điều gì. Chỉ cần ngồi uống cà phê hoặc xem một trận bóng cũng đủ.
Đó là kiểu tình bạn hiếm hơn nhưng sâu hơn.
Càng lớn tuổi, chúng ta càng ít chia sẻ
Có một điều tôi nghĩ nhiều đàn ông sẽ nhận ra.
Khi còn trẻ, chúng ta nói về mọi thứ. Chuyện học hành, chuyện yêu đương, chuyện gia đình, chuyện thất bại. Nhưng càng lớn tuổi, chúng ta càng ít nói về những điều thực sự đang diễn ra trong đầu mình.
Nhiều người đàn ông có thể kể rất chi tiết về công việc, xe cộ, bóng đá hoặc điện thoại mới nhưng lại không bao giờ nói rằng họ đang áp lực, lo lắng hoặc cảm thấy cô đơn.
Khi việc chia sẻ giảm đi, sự kết nối cũng giảm theo. Và đôi khi điều khiến đàn ông cảm thấy thiếu bạn bè không phải vì không có ai xung quanh. Mà vì không còn nhiều người để nói những điều thật lòng.
World Cup, bóng đá và những cuộc gặp gỡ hiếm hoi
Có lẽ đó là lý do tôi thích World Cup hơn trước rất nhiều.

Khi còn trẻ, bóng đá chỉ là bóng đá. Khi lớn tuổi, bóng đá đôi khi trở thành cái cớ để gặp lại những người bạn cũ.
Một trận đấu lúc nửa đêm có thể kéo những người không gặp nhau cả năm ngồi chung một bàn. Một bàn thắng có thể khiến những người đàn ông vốn ít thể hiện cảm xúc ôm lấy nhau như những đứa trẻ. Trong vài giờ đồng hồ, mọi áp lực của cuộc sống dường như tạm biến mất và mọi người quay lại đúng vị trí mà họ từng có hai mươi năm trước.
Có lẽ đó là lý do nhiều người đàn ông không chỉ yêu bóng đá. Họ yêu cảm giác được trở lại với bạn bè thông qua bóng đá.
Ít bạn bè hơn không phải lúc nào cũng là điều xấu
Nếu bạn nhìn lại và nhận ra mình không còn nhiều bạn bè như thời đại học, điều đó không có nghĩa cuộc sống đang tệ đi.
Nó có thể đơn giản là dấu hiệu của việc cuộc sống đang thay đổi. Những mối quan hệ không đủ bền sẽ tự biến mất. Những người thực sự quan trọng sẽ ở lại, dù đôi khi nhiều tháng không gặp mặt.
Tôi từng nghĩ trưởng thành nghĩa là mở rộng mạng lưới quan hệ. Bây giờ tôi nghĩ trưởng thành có lẽ là hiểu ai thực sự đáng để giữ lại trong cuộc đời mình.
Và nếu may mắn, đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng mình không cần mười người bạn thân. Đôi khi chỉ cần hai hoặc ba người mà bạn có thể gọi vào lúc 11 giờ đêm và nghe câu trả lời “ừ, ra đây đi” là đã đủ giàu có hơn rất nhiều người rồi.