HomeVận độngLee Kang-in: ‘Vô địch nhưng không thuộc về nơi...

Lee Kang-in: ‘Vô địch nhưng không thuộc về nơi đó’

Là một người đã theo dõi bóng đá đủ lâu để chứng kiến rất nhiều thế hệ cầu thủ đến rồi đi, tôi luôn nghĩ vô địch là đích đến cuối cùng. Chúng ta dành cả tuổi trẻ để tin rằng mọi cầu thủ đều muốn nâng cao những chiếc cúp lớn nhất. Nhưng rồi câu chuyện của Lee Kang-in khiến tôi nhận ra có những thời điểm trong sự nghiệp, danh hiệu không còn là thứ quan trọng nhất. Đôi khi điều một cầu thủ khao khát không phải là một tấm huy chương khác trong phòng truyền thống. Điều họ cần là cảm giác mình thực sự tồn tại trên sân cỏ. Và đó chính là nghịch lý mà Lee Kang-in đang đối mặt sau mùa giải thành công nhất nhưng có lẽ cũng cô đơn nhất trong sự nghiệp.

- Advertisement -

Nội dung

Có những chiếc cúp rất nặng dù được làm từ vàng

Tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu nhìn thấy những hình ảnh các cầu thủ nâng cúp Champions League. Khi còn nhỏ, tôi luôn nghĩ đó là khoảnh khắc hạnh phúc tuyệt đối. Một cầu thủ đã chạm đến đỉnh cao nhất cấp câu lạc bộ. Mọi nỗ lực, mọi hy sinh và mọi giấc mơ cuối cùng đều được đền đáp.

Lee Kang-in: ‘Vô địch nhưng không thuộc về nơi đó’

Nhưng càng lớn tuổi và càng xem bóng đá nhiều hơn, tôi càng hiểu sự thật không đơn giản như vậy.

Một chiếc cúp đôi khi kể rất ít về cảm xúc thật của người nâng nó.

Khi PSG vô địch Champions League, Lee Kang-in có mặt trong đội hình đăng quang. Trên giấy tờ, anh là nhà vô địch châu Âu. Trong hồ sơ sự nghiệp, đó là thành tựu mà hàng nghìn cầu thủ chuyên nghiệp trên thế giới sẽ không bao giờ chạm tới. Nhưng bóng đá không phải lúc nào cũng được cảm nhận bằng giấy tờ hay những dòng thống kê.

Tôi luôn tự hỏi cảm giác của Lee Kang-in lúc đứng trên bục nhận huy chương là gì. Liệu anh có hạnh phúc hoàn toàn như những gì người hâm mộ tưởng tượng hay không. Liệu trong khoảnh khắc cả thế giới nhìn vào chiếc cúp, anh có nghĩ về những trận đấu mình không được chơi, những phút giây mình chỉ có thể theo dõi từ băng ghế dự bị hay không.

Bởi đôi khi điều khiến một cầu thủ nhớ nhất không phải là trận đấu họ thắng. Mà là những trận đấu họ không được tham gia.

Tuổi 25 là độ tuổi quá đẹp để ngồi nhìn người khác viết lịch sử

Có một sự khác biệt rất lớn giữa một tài năng trẻ 19 tuổi và một cầu thủ 25 tuổi.

Khi còn trẻ, bạn có thể kiên nhẫn. Bạn có thể chờ đợi. Bạn có thể chấp nhận vai trò học việc trong một đội bóng lớn. Người ta luôn nói rằng tương lai vẫn còn ở phía trước.

Nhưng tuổi 25 thì khác.

Đó là độ tuổi mà phần lớn cầu thủ bắt đầu bước vào giai đoạn đẹp nhất sự nghiệp. Đó là lúc cơ thể đạt độ chín về thể chất, tư duy chiến thuật trở nên hoàn thiện hơn và kinh nghiệm đủ để tạo ra ảnh hưởng thực sự lên trận đấu. Với nhiều ngôi sao lớn trong lịch sử, tuổi 25 chính là lúc họ bắt đầu trở thành trung tâm của đội bóng.

Chính vì thế tôi hiểu tại sao Lee Kang-in lại đứng trước một quyết định lớn.

Bạn có thể chấp nhận làm phương án dự phòng khi mới 20 tuổi. Nhưng rất khó để chấp nhận điều đó khi đang ở giai đoạn mà lẽ ra mình phải là nhân vật chính.

Bóng đá chuyên nghiệp ngắn hơn chúng ta nghĩ. Một cầu thủ có thể mất cả tuổi trẻ để theo đuổi cơ hội được ra sân trong những trận đấu lớn. Và khi cơ hội ấy liên tục thuộc về người khác, những câu hỏi khó bắt đầu xuất hiện.

Điều mọi cầu thủ khao khát không phải danh hiệu mà là cảm giác được cần đến

Là người hâm mộ, chúng ta thường nhìn mọi thứ từ bên ngoài.

Chúng ta nhìn vào phòng truyền thống.

Chúng ta nhìn vào số lượng danh hiệu.

Chúng ta nhìn vào các bức ảnh nâng cúp.

Nhưng nếu theo dõi bóng đá đủ lâu, bạn sẽ nhận ra điều khiến các cầu thủ hạnh phúc nhất thường không nằm trong những khoảnh khắc đó.

Họ muốn được ra sân.

Họ muốn được tin tưởng.

Họ muốn cảm thấy kết quả trận đấu phụ thuộc một phần vào mình.

Tôi từng xem rất nhiều cuộc phỏng vấn của các cựu cầu thủ. Điều xuất hiện lặp đi lặp lại không phải những câu chuyện về huy chương. Điều họ nhớ nhất thường là những trận đấu mình được chơi, những bàn thắng mình ghi được và những thời khắc mình thực sự tạo ra khác biệt.

Đó là lý do có những cầu thủ sẵn sàng rời bỏ những đội bóng mạnh hơn để đến nơi họ được thi đấu nhiều hơn.

Và cũng chính là lý do câu chuyện của Lee Kang-in khiến tôi suy nghĩ.

Không phải vì anh muốn rời PSG.

Lee Kang-in: ‘Vô địch nhưng không thuộc về nơi đó’

Mà vì việc muốn rời PSG sau khi vừa vô địch Champions League nghe có vẻ phi lý, nhưng lại hoàn toàn dễ hiểu nếu đặt mình vào vị trí của một cầu thủ.

Có lẽ Atletico Madrid đang hấp dẫn anh vì một thứ tiền không mua được

Trong bóng đá hiện đại, chúng ta thường nói rất nhiều về tiền bạc.

Nhưng có những thứ ngay cả những đội bóng giàu nhất thế giới cũng không thể mua được.

Đó là cảm giác thuộc về một nơi nào đó.

PSG có thể cho Lee Kang-in những điều kiện tuyệt vời. Họ có thể mang đến cơ hội giành thêm nhiều danh hiệu. Họ có thể tiếp tục là một trong những đội bóng mạnh nhất châu Âu trong nhiều năm tới.

Nhưng Atletico Madrid lại có thể mang đến một điều khác.

Họ có thể mang đến một vai trò.

Trong nhiều năm theo dõi bóng đá, tôi nhận ra phần lớn các cầu thủ lớn đều có một điểm chung. Họ không chỉ muốn được thi đấu. Họ muốn trở thành một phần của câu chuyện.

Một cầu thủ không muốn chỉ xuất hiện trong đội hình. Anh ta muốn được nhắc đến khi người hâm mộ kể lại lịch sử của đội bóng.

Có lẽ đó là điều đang hấp dẫn Lee Kang-in hơn bất kỳ mức lương hay danh hiệu nào.

Câu chuyện của Lee Kang-in cũng là câu chuyện của rất nhiều người trưởng thành

Có lẽ lý do tôi thấy câu chuyện này đáng suy ngẫm không nằm ở bóng đá.

Nó nằm ở cuộc sống.

Rất nhiều người từng trải qua cảm giác tương tự.

Bạn làm việc cho một công ty lớn. Mọi thứ nhìn từ bên ngoài đều rất ổn. Thu nhập tốt. Danh tiếng tốt. Môi trường chuyên nghiệp. Nhưng sau một thời gian, bạn bắt đầu nhận ra mình không còn là một phần quan trọng của bức tranh nữa.

Bạn vẫn có mặt.

Nhưng bạn không còn tạo ra khác biệt.

Bạn vẫn thành công.

Nhưng thành công đó không khiến bạn cảm thấy mình đang sống đúng với khả năng của bản thân.

Đó là cảm giác rất khó giải thích cho người ngoài.

Và cũng là lý do nhiều người sẵn sàng từ bỏ sự an toàn để tìm kiếm một nơi khác.

Không phải vì họ tham vọng hơn.

Mà vì họ muốn được là chính mình nhiều hơn.

Đôi khi rời khỏi nơi chiến thắng lại là quyết định dũng cảm nhất

Lịch sử bóng đá thường ca ngợi những người ở lại và chiến thắng.

Nhưng tôi nghĩ đôi khi những người dám ra đi cũng đáng được tôn trọng không kém.

Rời khỏi một đội bóng đang vô địch châu Âu không phải quyết định dễ dàng. Rời khỏi một tập thể mạnh nhất để tìm kiếm vai trò lớn hơn luôn đi kèm rủi ro. Nếu thất bại, người ta sẽ nói bạn đã đưa ra lựa chọn sai lầm. Nếu thành công, người ta sẽ gọi đó là sự dũng cảm.

Nhưng trước khi biết kết quả, không ai biết điều gì đang chờ phía trước.

Có lẽ vài năm nữa chúng ta sẽ nhìn lại mùa hè này như bước ngoặt lớn nhất trong sự nghiệp Lee Kang-in. Có thể anh sẽ trở thành ngôi sao trung tâm ở một đội bóng khác. Cũng có thể mọi chuyện sẽ không diễn ra như kỳ vọng.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi hiểu tại sao anh phải cân nhắc.

Bởi với một cầu thủ đang ở độ tuổi đẹp nhất sự nghiệp, được thi đấu, được tin tưởng và được cảm thấy mình thuộc về nơi đó đôi khi còn quý giá hơn cả một chiếc cúp Champions League đặt trong tủ kính.

Và đó có lẽ là nghịch lý đẹp nhất, cũng buồn nhất của bóng đá hiện đại.

Cùng chuyên mục