Lamine Yamal sinh ngày 13 tháng 7 năm 2007. Tôi vẫn nhớ khá rõ mùa hè năm đó mình đang làm gì. Manchester United đang chuẩn bị cho mùa giải mới, Cristiano Ronaldo vừa khép lại mùa bóng hay nhất trong sự nghiệp tính đến thời điểm ấy, còn Wayne Rooney mới 21 tuổi và được xem là tương lai của bóng đá Anh. Trong lúc tất cả những điều đó diễn ra, Lamine Yamal thậm chí còn chưa được sinh ra.

Thế rồi chưa đầy hai thập kỷ sau, cậu bé ấy bước vào World Cup 2026 ở tuổi 18, được định giá 200 triệu euro theo Transfermarkt và vừa trải qua một mùa giải khiến tôi nhiều lần phải tự hỏi liệu mình đang chứng kiến điều gì. Messi tại World Cup 2006 mới chỉ là một tài năng trẻ đầy hứa hẹn. Mbappe ở World Cup 2018 mới bắt đầu hành trình trở thành siêu sao. Còn Yamal xuất hiện ở World Cup 2026 sau khi đã vô địch Euro 2024, giành hai Kopa Trophy liên tiếp, đứng thứ hai trong cuộc đua Ballon d’Or 2025 sau Ousmane Dembele và khoác lên mình chiếc áo số 10 của Barcelona từng thuộc về Lionel Messi. Tôi theo dõi bóng đá từ đầu những năm 1990 và thật lòng chưa từng thấy một cầu thủ 18 tuổi nào đến một giải đấu lớn với hành trang đồ sộ như thế.
Khi những cái tên mới khiến tôi phải dừng lại suy nghĩ
Nhưng điều kỳ lạ là Yamal không phải người duy nhất khiến tôi cảm thấy thời gian đang chạy nhanh hơn mình tưởng.
Pau Cubarsi, trung vệ của Tây Ban Nha và cũng là đồng đội của Yamal, sinh tháng 1 năm 2007. Cậu ấy mới 19 tuổi nhưng thi đấu cho Barcelona với vẻ điềm tĩnh của một người đã sống trong môi trường bóng đá đỉnh cao hơn mười năm. Nhiều lần xem Cubarsi chơi bóng, tôi gần như quên mất rằng cậu ấy còn chưa đủ tuổi uống bia hợp pháp tại Mỹ, nơi World Cup 2026 được tổ chức. Ibrahim Mbaye của Senegal thậm chí còn trẻ hơn. Tiền đạo của PSG sinh tháng 1 năm 2008 và vừa có mùa giải đầu tiên đáng nhớ với 24 lần ra sân tại Ligue 1, ghi 3 bàn và kiến tạo 2 lần cho nhà vô địch Champions League khi mới bước sang tuổi 18.

Rồi còn Lennart Karl của Bayern Munich. Cậu sinh tháng 2 năm 2008, từng ghi bàn ở Champions League khi mới 17 tuổi để trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử câu lạc bộ làm được điều đó. Mùa giải 2025/26, Karl đóng góp tổng cộng 10 bàn thắng và kiến tạo trong 26 trận Bundesliga. Đó là lý do Julian Nagelsmann đưa cậu đến World Cup. Nhưng rồi ngày 5 tháng 6 tại Chicago, trong một buổi tập bình thường như bao buổi tập khác, Karl bị rách cơ đùi và phải rời giải đấu trước khi nó thực sự bắt đầu.
Tôi đọc tin đó và ngồi lặng đi vài phút.
Không phải vì tôi đã theo dõi Karl từ lâu hay quá gắn bó với cậu ấy. Điều khiến tôi im lặng là cách bóng đá đôi khi có thể lấy đi một giấc mơ chỉ trong vài giây. Một chàng trai 18 tuổi đã có mặt tại World Cup, đã mặc áo tập của đội tuyển quốc gia, đã chuẩn bị cho những ngày đẹp nhất trong sự nghiệp, rồi tất cả đột ngột khép lại chỉ trong một buổi sáng.
Tất cả họ đều sinh sau ngày Zidane giải nghệ
Đó có lẽ là chi tiết khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất.
Tất cả những cầu thủ kể trên đều sinh sau khi Zinedine Zidane kết thúc sự nghiệp thi đấu quốc tế. Tôi không còn nhớ chính xác mình ngồi ở đâu khi xem trận chung kết World Cup 2006, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác khi chứng kiến cú húc đầu nổi tiếng vào Marco Materazzi. Ký ức ấy tồn tại trong đầu tôi như một dấu mốc thời gian. Nó không chỉ là một khoảnh khắc bóng đá. Nó là một phần của tuổi trẻ.
Và giờ đây, những cầu thủ chuẩn bị bước ra sân ở World Cup 2026 chưa từng sống trong thời đại của Zidane. Họ không bỏ học để xem Zidane thi đấu. Họ không tranh cãi về Zidane trong sân trường. Họ không cảm nhận những gì thế hệ của tôi từng cảm nhận. Đối với họ, Zidane tồn tại trong những video YouTube và các bộ phim tài liệu lịch sử.
Điều đó không làm họ kém đặc biệt hơn. Nhưng nó khiến tôi nhận ra rằng mình đang già đi theo cách chân thật nhất.
Bóng đá thay thế các thế hệ một cách tàn nhẫn nhưng công bằng. Không có lời chia tay chính thức. Không có tiếng chuông báo hiệu. Chỉ đến một ngày nào đó bạn nhìn vào danh sách đội hình và nhận ra phần lớn những cái tên trên đó đều xa lạ. Không phải vì bạn ngừng yêu bóng đá, mà vì bóng đá đã bắt đầu kể câu chuyện của một thế hệ khác.
Lamine Yamal và cảm giác bình thường đến mức đáng sợ

Yamal sẽ tròn 19 tuổi vào ngày 13 tháng 7 năm 2026, đúng thời điểm World Cup bước vào giai đoạn knock-out căng thẳng nhất. Nếu Tây Ban Nha đi sâu, cậu ấy có thể đón sinh nhật giữa hai trận đấu lớn nhất sự nghiệp. Chỉ riêng chi tiết đó thôi đã đủ đặc biệt.
Pele vô địch World Cup 1958 ở tuổi 17. Người ta vẫn kể câu chuyện ấy suốt gần bảy thập kỷ bởi nó quá phi thường. Yamal có thể không vô địch World Cup 2026. Xác suất không đứng về phía bất kỳ ai trong một giải đấu có tới 48 đội tuyển. Nhưng cảm giác khi nhìn cậu ấy thi đấu khiến tôi nhớ đến một điều khác.
Có những cầu thủ trẻ làm người ta kinh ngạc vì họ chơi vượt tuổi. Còn Yamal lại khiến người ta quên mất tuổi tác của cậu ấy tồn tại.
Đó là điều đáng sợ nhất.
Mọi thứ ở Yamal đều diễn ra như thể chúng vốn dĩ phải như vậy. Những pha xử lý đẳng cấp, những trận đấu lớn, những sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới, tất cả đều đến với cậu ấy một cách tự nhiên đến mức người xem bắt đầu coi đó là điều bình thường. Và chính sự bình thường ấy mới là thứ khiến tôi ấn tượng nhất.
Một thế hệ hoàn toàn khác đang bước vào sân khấu
Jorrel Hato của Hà Lan sinh năm 2006. Luka Vuskovic của Croatia sinh năm 2006. Hugo Sochurek của CH Czech mới 17 tuổi. Ayyoub Bouaddi của Morocco mới 18 tuổi. Gilberto Mora của Mexico mới 17 tuổi và là cầu thủ dưới 18 tuổi duy nhất góp mặt tại World Cup 2026.
Một năm trước, tôi không biết phần lớn những cái tên này.
Hôm nay, tôi đang đọc hồ sơ của họ giống như đọc chương đầu tiên của một cuốn sách mới.
Điều thú vị là thế hệ Yamal, Cubarsi hay Mbaye không học bóng đá theo cách thế hệ của tôi từng học. Chúng tôi xem trực tiếp trên truyền hình, sáng hôm sau đọc báo giấy rồi chiều mang bóng ra sân bắt chước những gì vừa xem được. Họ lớn lên cùng YouTube, TikTok và những kho lưu trữ khổng lồ của internet. Họ có thể xem Zidane, Ronaldinho, Messi, Cristiano Ronaldo và Neymar trong cùng một buổi tối chỉ bằng vài cú chạm màn hình.
Họ nhìn Zidane giống cách tôi từng nhìn Pele. Một huyền thoại. Một nhân vật lịch sử. Một biểu tượng của quá khứ.
Tôi không biết điều đó thay đổi cách họ chơi bóng đến mức nào. Nhưng tôi nghĩ nó thay đổi cách họ nhìn thế giới. Khi Messi đến World Cup 2006, anh đang cố thoát khỏi cái bóng của Maradona. Khi Ronaldo đến World Cup 2006, anh đang cố chứng minh mình xứng đáng với những kỳ vọng khổng lồ. Còn Yamal bước vào World Cup 2026 với cảm giác như không cần chứng minh điều gì cả.
Không phải vì cậu ấy kiêu ngạo.
Có lẽ đơn giản vì cậu ấy chưa sống đủ lâu để mang trong mình những nỗi sợ mà thất bại tạo ra.
Và có thể đó chính là lợi thế lớn nhất của tuổi 18.