HomeTiêu điểmTại sao Đức luôn có fan trung thành dù...

Tại sao Đức luôn có fan trung thành dù thắng hay thua?

Đức không phải lúc nào cũng chơi thứ bóng đá đẹp nhất, cũng không phải lúc nào cũng vô địch. Nhưng suốt nhiều thập kỷ, họ vẫn sở hữu một lượng người hâm mộ trung thành đáng kinh ngạc. Có lẽ vì tuyển Đức đại diện cho nhiều thứ lớn hơn bóng đá.

- Advertisement -

Nội dung

Tôi quen khá nhiều người yêu bóng đá và có một điều luôn khiến tôi tò mò: rất nhiều người trong số họ chọn cổ vũ Đức từ khi còn nhỏ rồi gần như không bao giờ thay đổi.

Họ không đổi sang Brazil khi Brazil đá đẹp hơn. Họ không đổi sang Tây Ban Nha khi tiki-taka thống trị thế giới. Họ cũng không đổi sang Argentina hay Pháp khi những đội tuyển này sở hữu các siêu sao nổi bật nhất hành tinh. Họ vẫn mặc chiếc áo trắng quen thuộc, vẫn ngồi xem từng trận đấu của Mannschaft, kể cả trong những giai đoạn tồi tệ nhất.

Tại sao Đức luôn có fan trung thành dù thắng hay thua?

Tôi từng nghĩ đó đơn giản là thói quen. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra tình yêu dành cho tuyển Đức có lý do sâu xa hơn rất nhiều.

Nếu hỏi một người hâm mộ Đức lâu năm vì sao họ yêu đội tuyển này, phần lớn sẽ không trả lời bằng tên một cầu thủ cụ thể. Họ cũng hiếm khi nhắc đến những kỹ năng cá nhân hay những bàn thắng đẹp mắt. Thay vào đó, họ thường nói về tinh thần, về sự kỷ luật, về cảm giác rằng đội tuyển này luôn chiến đấu đến phút cuối cùng bất kể tình huống trên sân đang diễn ra như thế nào.

Đó là điều tuyển Đức xây dựng suốt nhiều thế hệ. Từ thời Franz Beckenbauer, Karl-Heinz Rummenigge, Lothar Matthäus, Jurgen Klinsmann cho đến Philipp Lahm, Bastian Schweinsteiger, Thomas Müller hay Toni Kroos, người ta luôn nhìn thấy một bản sắc rất rõ ràng. Có thể đội hình thay đổi, chiến thuật thay đổi, huấn luyện viên thay đổi, nhưng cảm giác về một tập thể không chịu đầu hàng gần như vẫn còn nguyên.

Nhiều đội tuyển được yêu vì họ truyền cảm hứng. Đức thường được yêu vì họ tạo ra niềm tin.

Tôi nghĩ World Cup 2014 là ví dụ hoàn hảo nhất cho điều đó.

Đức năm ấy không sở hữu ngôi sao có sức hút toàn cầu như Messi, Ronaldo hay Neymar. Nhưng họ sở hữu thứ còn đáng sợ hơn: một tập thể gần như không có mắt xích yếu. Khi họ đánh bại Brazil 7-1 ngay trên sân Mineirão, thế giới không chỉ sốc vì tỷ số. Thế giới sốc vì cách đội tuyển Đức biến một trận bán kết World Cup thành buổi trình diễn của sự lạnh lùng và hiệu quả.

Rồi trong trận chung kết, họ lại kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc quyết định trước Argentina. Mario Götze ghi bàn ở phút 113 và Đức vô địch thế giới lần thứ tư trong lịch sử.

Điều thú vị là ngay cả những người không cổ vũ Đức cũng thường thừa nhận họ xứng đáng với chức vô địch đó hơn bất kỳ ai khác.

Có những đội vô địch nhờ khoảnh khắc thiên tài. Có những đội vô địch nhờ may mắn. Đức vô địch bằng cảm giác rằng mọi thứ đã được chuẩn bị từ nhiều năm trước.

Nhưng nếu chỉ nói về thành công thì chưa đủ để giải thích sự trung thành của người hâm mộ.

Bởi sau World Cup 2014, tuyển Đức trải qua giai đoạn mà chính các cổ động viên của họ cũng không muốn nhớ lại quá nhiều.

World Cup 2018, họ bị loại ngay từ vòng bảng. World Cup 2022, kịch bản gần như lặp lại. EURO 2020 và EURO 2024 cũng không mang về danh hiệu nào. Một thế hệ vàng lần lượt chia tay sân cỏ, trong khi thế hệ kế cận loay hoay tìm bản sắc mới.

Đó là khoảng thời gian mà nhiều đội tuyển khác có thể đánh mất lượng người hâm mộ trung thành. Nhưng với Đức, điều đó không xảy ra.

Những người yêu Mannschaft vẫn xuất hiện. Họ vẫn thức khuya xem đội bóng của mình thi đấu. Họ vẫn tranh luận về đội hình, về chiến thuật, về tương lai của bóng đá Đức. Họ thất vọng, họ tức giận, nhưng họ không rời đi.

Có lẽ bởi vì tình yêu thực sự dành cho một đội tuyển không được kiểm chứng trong những ngày chiến thắng. Nó được kiểm chứng trong những ngày thất bại.

Một lý do khác khiến tuyển Đức luôn có lượng người hâm mộ trung thành là bởi họ đại diện cho một triết lý rất đặc biệt trong bóng đá.

Đức hiếm khi là đội tuyển hào nhoáng nhất giải đấu. Họ cũng không thường xuyên tạo ra những câu chuyện cổ tích lãng mạn như Croatia hay Morocco. Nhưng họ luôn khiến người ta cảm thấy yên tâm.

Tại sao Đức luôn có fan trung thành dù thắng hay thua?

Khi World Cup bắt đầu, nhiều người có thể dự đoán sai nhà vô địch. Nhưng rất ít người dám gạch tên Đức khỏi danh sách ứng viên.

Cảm giác đó đã tồn tại suốt hàng chục năm. Nó giống như việc bạn nhìn thấy một vận động viên marathon xuất hiện ở vạch xuất phát và biết rằng anh ta sẽ không bỏ cuộc giữa chừng.

Ngay cả khi Đức chơi không tốt, người ta vẫn tin rằng họ có thể trở lại.

Ngay cả khi Đức thua một trận đấu, người ta vẫn tin rằng họ sẽ học được điều gì đó từ thất bại đó.

Niềm tin ấy được xây dựng qua nhiều thế hệ và không thể mất đi chỉ sau vài giải đấu.

Thế hệ World Cup 2026 cũng đang tạo ra cảm giác tương tự.

Florian Wirtz, Jamal Musiala, Aleksandar Pavlovic hay những gương mặt trẻ khác có thể chưa đạt đến vị thế của những huyền thoại trước đây. Nhưng họ đang mang đến hy vọng rằng bóng đá Đức một lần nữa bước vào chu kỳ phát triển mới.

Có thể Đức sẽ vô địch World Cup 2026. Cũng có thể họ sẽ dừng bước ở tứ kết hay bán kết. Trong bóng đá hiện đại, không ai dám chắc điều gì.

Nhưng tôi tin rằng dù kết quả cuối cùng ra sao, hàng triệu người hâm mộ tuyển Đức trên khắp thế giới vẫn sẽ tiếp tục đồng hành cùng đội bóng này.

Bởi sau tất cả, thứ khiến người ta gắn bó với tuyển Đức không phải là số danh hiệu trong phòng truyền thống.

Đó là cảm giác rằng mỗi lần họ bước ra sân, họ luôn đại diện cho một điều gì đó rất quen thuộc: sự bền bỉ, tính kỷ luật và niềm tin rằng không có trận đấu nào kết thúc cho đến khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.

Và đôi khi, trong một thế giới thay đổi quá nhanh, sự ổn định ấy lại chính là lý do lớn nhất khiến người ta không bao giờ ngừng yêu một đội tuyển.

Cùng chuyên mục