Có một cảm giác rất lạ khi bật trận đấu lúc 2 giờ sáng rồi mở điện thoại ra thấy hàng chục người đã đăng clip bàn thắng lên mạng xã hội, dù trên sân mới đá được hơn 20 phút. Ngày trước, chúng ta sợ biết trước kết quả vì sẽ mất hứng xem. Còn bây giờ, nhiều người sẵn sàng xem kết quả trước rồi mới quyết định có nên xem lại hay không.

Các khảo sát quốc tế cho thấy cách khán giả tiêu thụ thể thao đang thay đổi rất nhanh. Theo nghiên cứu của Altman Solon thực hiện trên 3.000 người hâm mộ toàn cầu, nhiều khán giả trẻ thích xem highlight, video ngắn hoặc nội dung hậu trường hơn là ngồi theo dõi trọn vẹn một trận đấu trực tiếp. Thậm chí, khoảng 65% lãnh đạo trong ngành thể thao được khảo sát cũng bày tỏ lo ngại rằng sức hút của việc xem trực tiếp đang suy giảm trước làn sóng nội dung ngắn.
Tôi không nghĩ nguyên nhân nằm ở việc bóng đá kém hấp dẫn hơn. Ngược lại, vấn đề nằm ở việc thế giới xung quanh đã nhanh hơn quá nhiều. Chúng ta quen với những video dài 30 giây, quen lướt dọc trên điện thoại và nhận dopamine liên tục. Một hiệp đấu kéo dài 45 phút bỗng trở thành khoảng thời gian đòi hỏi sự kiên nhẫn mà không phải ai cũng còn giữ được.
Một nghiên cứu khác của PwC về nhóm người hâm mộ từ 18 đến 34 tuổi cũng chỉ ra rằng khoảng chú ý ngày càng ngắn đang làm thay đổi cách giới trẻ tương tác với thể thao. Thay vì chỉ ngồi trước màn hình tivi, họ thích trải nghiệm đa nền tảng, kết hợp mạng xã hội, video ngắn và các nội dung tương tác trong khi theo dõi sự kiện.
Điều thú vị là điều này không đồng nghĩa với việc giới trẻ ghét thể thao. Báo cáo của Nielsen và LaLiga Tech từng cho thấy Gen Z và Millennials vẫn quan tâm đến rất nhiều môn thể thao, thậm chí theo dõi nhiều giải đấu hơn các thế hệ lớn tuổi. Khác biệt nằm ở cách họ tiêu thụ nội dung: điện thoại, nền tảng số và các đoạn cắt ngắn đang trở thành cửa ngõ chính để tiếp cận trận đấu.
Thực ra, chính tôi cũng nhận ra mình đã thay đổi. Có những trận vòng bảng World Cup mà vài năm trước tôi sẽ xem từ phút đầu đến phút cuối. Còn bây giờ, nếu công việc bận rộn, tôi xem 10 phút đầu, lướt điện thoại một lúc rồi sáng hôm sau xem lại các pha bóng đáng chú ý. Cảm giác “phải xem đủ 90 phút” dường như không còn là điều bắt buộc nữa.
Một khảo sát khác tại Mỹ công bố năm 2026 cho thấy khoảng một nửa người từ 18 đến 34 tuổi thừa nhận highlight đang dần thay thế việc xem trực tiếp các trận thể thao đối với họ. Đó là con số đủ lớn để các nhà đài, nền tảng phát sóng và cả FIFA phải suy nghĩ về tương lai của trải nghiệm xem bóng đá.

Nhưng có một nghịch lý mà tôi rất thích. Dù người ta có thể bỏ qua 80 phút của trận đấu, họ vẫn không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc quyết định. Một cú vô lê ở phút 89, một màn ăn mừng gây tranh cãi hay một pha cứu thua xuất thần vẫn đủ sức lan truyền khắp internet chỉ trong vài phút. Thứ được tiêu thụ không còn là toàn bộ trận đấu, mà là những “khoảnh khắc vàng” của trận đấu.
Có lẽ World Cup đang bước vào một kỷ nguyên mới. Trận đấu 90 phút vẫn diễn ra trên sân cỏ, nhưng trên điện thoại của hàng triệu người, nó được chia nhỏ thành những clip dài vài chục giây, những meme, những đoạn phân tích và những cuộc tranh luận bất tận trên mạng xã hội.
Tôi không cho rằng điều đó tốt hay xấu. Nó chỉ phản ánh cách chúng ta đang sống: bận rộn hơn, nhiều lựa chọn hơn và ít kiên nhẫn hơn. Dẫu vậy, tôi vẫn tin sẽ luôn có những trận đấu khiến mọi chiếc điện thoại phải úp xuống bàn, để người xem ngồi yên trước màn hình và dõi theo từng giây cho đến tiếng còi mãn cuộc. Vì suy cho cùng, cảm xúc của một trận World Cup trọn vẹn vẫn là thứ mà một video highlight 30 giây khó lòng thay thế được.