Có những trận hòa khiến người ta tiếc nuối. Nhưng cũng có những trận hòa mà tiếng còi mãn cuộc vang lên giống như một chiến thắng.
Tôi nghĩ cảm xúc của người hâm mộ Iran sau màn đọ sức với Bỉ thuộc về trường hợp thứ hai.
Nhìn lên bảng tỷ số chỉ là 0-0. Không có màn rượt đuổi nghẹt thở, không có siêu phẩm ở phút bù giờ, cũng chẳng có cơn mưa bàn thắng. Nhưng phía sau con số ấy là một cột mốc mà bóng đá Iran phải chờ đợi suốt nhiều thập kỷ: lần đầu tiên bất bại sau hai trận mở màn ở một kỳ World Cup.
Đây không chỉ là vấn đề điểm số

Nếu chỉ nhìn tên tuổi hai đội trước giờ bóng lăn, nhiều người sẽ mặc định Bỉ là cửa trên.
Họ có những ngôi sao từng chinh chiến ở các giải đấu lớn, sở hữu những cầu thủ chơi bóng tại các CLB hàng đầu châu Âu và từng nhiều năm nằm trong nhóm đội tuyển mạnh nhất thế giới.
Trong khi đó, Iran bước vào trận đấu với một đội hình già nua đến mức tạo nên một thống kê kỳ lạ. Độ tuổi trung bình của đội hình xuất phát lên tới hơn 32 tuổi, cao nhất World Cup kể từ năm 1966.
Nghe qua tưởng như dấu hiệu của sự tụt hậu.
Nhưng đôi khi kinh nghiệm cũng là một thứ vũ khí.
Iran đã chơi bằng bản lĩnh
Tôi thích cách Iran tiếp cận trận đấu này.
Họ không lao lên tấn công vô tội vạ, cũng không co cụm tuyệt đối. Đội bóng áo trắng kiên nhẫn chờ thời cơ, phòng ngự chặt chẽ và mỗi lần phản công đều khiến Bỉ phải giật mình.
Ngay từ đầu trận, Hossein Kanani đã buộc Thibaut Courtois phải làm việc vất vả. Sau đó là Mehdi Taremi với tình huống đưa bóng vào lưới nhưng không được công nhận vì lỗi việt vị.
Những khoảnh khắc ấy đủ để nói rằng Iran không đến sân chỉ để phòng thủ.
Họ đến để chứng minh mình xứng đáng đứng ngang hàng.
Người hùng không ghi bàn

Nếu phải chọn cầu thủ hay nhất trận, tôi sẽ không cần suy nghĩ quá lâu.
Alireza Beiranvand.
Thủ môn của Iran có một ngày thi đấu gần như hoàn hảo. Hết lần này đến lần khác, anh từ chối các cơ hội của Bỉ bằng những pha phản xạ chắc chắn và đầy tự tin.
Trong những trận cầu lớn, đôi khi một thủ môn xuất sắc còn có giá trị chẳng khác nào một tiền đạo ghi bàn.
Beiranvand đã mang đến cảm giác ấy.
Bỉ càng đá càng bế tắc
Điều khiến tôi bất ngờ là Bỉ cầm bóng nhiều nhưng lại thiếu ý tưởng.
Kevin De Bruyne cố gắng điều tiết lối chơi. Romelu Lukaku vẫn miệt mài hoạt động phía trên. Tuy nhiên, tất cả dường như thiếu một tia lửa để phá vỡ hệ thống phòng ngự của Iran.

Rồi đến khi Nathan Ngoy nhận thẻ đỏ sau sai lầm cá nhân, mọi thứ càng trở nên khó khăn hơn.
Đội bóng từng được xem là “thế hệ vàng” giờ đây lại tiếp tục để lại dấu hỏi lớn ở một giải đấu lớn.
Một trận hòa mang ý nghĩa của chiến thắng
Điều đẹp nhất của bóng đá không phải lúc nào cũng nằm ở bảng tỷ số.
Iran không đánh bại Bỉ, nhưng họ đã đánh bại giới hạn của chính mình. Sau bảy lần tham dự World Cup, cuối cùng họ cũng có được thành tích bất bại sau hai lượt trận đầu tiên.
Đó là một cột mốc nhỏ nếu đặt cạnh các ông lớn từng vô địch thế giới.
Nhưng với người Iran, tôi tin nó đủ để được nhớ rất lâu.
World Cup luôn có những câu chuyện như thế. Không phải đội nào cũng nâng cao chiếc cúp vàng, nhưng đôi khi chỉ cần viết nên một trang sử mới cho bóng đá nước mình cũng đã là chiến thắng đáng tự hào.