HomeBản lĩnhDeclan Rice và kiểu đàn ông chăm chỉ đến...

Declan Rice và kiểu đàn ông chăm chỉ đến mức người ta quên mất tài năng

Có những cầu thủ khiến người ta trầm trồ ngay từ lần đầu xem bóng đá. Nhưng cũng có những người phải mất nhiều năm mới được công nhận đúng giá trị. Declan Rice thuộc nhóm thứ hai. Anh không phải kiểu ngôi sao khiến khán giả bật dậy vì những pha biểu diễn kỹ thuật. Thế nhưng càng xem lâu, tôi càng nhận ra Arsenal có lẽ không thể tồn tại ở phiên bản hiện tại nếu thiếu người đàn ông ấy.

- Advertisement -

Nội dung

Những người như Rice thường không bao giờ là nhân vật chính

Bóng đá hiện đại luôn ưu ái những thứ hào nhoáng.

Người ta dễ nhớ một tiền đạo ghi 30 bàn hơn là một tiền vệ thu hồi bóng 15 lần mỗi trận. Người ta dễ chia sẻ một pha solo qua ba hậu vệ hơn là một tình huống đọc trước đường chuyền rồi cắt bóng từ giữa sân. Người ta thích những khoảnh khắc bùng nổ bởi chúng xuất hiện ngay trước mắt, còn những giá trị âm thầm thường chỉ hiện ra khi chúng biến mất.

Declan Rice và kiểu đàn ông chăm chỉ đến mức người ta quên mất tài năng

Declan Rice là kiểu cầu thủ như vậy.

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu anh cập bến Arsenal với mức giá hơn 100 triệu bảng. Mạng xã hội khi đó đầy những lời chế giễu. Nhiều người cho rằng Arsenal đã phát điên khi bỏ ra số tiền khổng lồ cho một cầu thủ mà điểm nổi bật nhất dường như chỉ là… chăm chỉ. Thời điểm ấy, giữa một thế giới bóng đá đang tôn vinh những nghệ sĩ sân cỏ, Rice xuất hiện giống như một công nhân mặc đồ bảo hộ bước vào một buổi trình diễn thời trang.

Nhưng rồi thời gian luôn là vị giám khảo công bằng nhất.

Càng xem Rice đá, tôi càng nghĩ đến những người đàn ông ngoài đời thực

Có một điều khá thú vị là càng lớn tuổi, tôi càng thích những cầu thủ như Rice.

Ngày còn trẻ, tôi mê Ronaldinho. Tôi mê Cristiano Ronaldo thời còn biểu diễn kỹ thuật. Tôi mê những cầu thủ có thể khiến cả sân vận động phải đứng dậy sau một khoảnh khắc thiên tài.

Nhưng khi bước sang tuổi ba mươi, khi cuộc sống bắt đầu đầy những hóa đơn, trách nhiệm và những áp lực không tên, tôi lại thấy mình đồng cảm với những người như Declan Rice nhiều hơn.

Bởi Rice khiến tôi nhớ đến rất nhiều người đàn ông ngoài đời thực.

Họ không phải người nói nhiều nhất trong cuộc họp.

Họ không phải người nổi bật nhất trong đám đông.

Họ không phải người liên tục đăng ảnh thành công lên mạng xã hội.

Nhưng họ là những người luôn có mặt khi công việc cần được giải quyết. Họ là người đến sớm hơn mọi người một chút và về muộn hơn mọi người một chút. Họ không tạo ra tiếng động lớn nhưng lại là những người giữ cho cả hệ thống vận hành.

Nếu một ngày họ biến mất, tất cả mới bắt đầu nhận ra khoảng trống mà họ để lại lớn đến thế nào.

Rice cho tôi cảm giác rất giống như vậy.

Điều bất công nhất với Rice là người ta thường nhầm chăm chỉ với bình thường

Declan Rice và kiểu đàn ông chăm chỉ đến mức người ta quên mất tài năng

Tôi nghĩ đây là điều xảy ra với rất nhiều người trong cuộc sống.

Khi ai đó quá chăm chỉ trong một thời gian dài, chúng ta bắt đầu xem sự xuất sắc của họ là điều hiển nhiên.

Nếu một cầu thủ kỹ thuật tạo ra một pha xử lý đẳng cấp, khán giả sẽ lập tức trầm trồ.

Nhưng nếu Rice cắt bóng thành công 12 lần trong một trận đấu, che chắn cho hàng thủ suốt 90 phút và liên tục xuất hiện đúng vị trí để sửa sai cho đồng đội, phần lớn mọi người sẽ chỉ xem đó là công việc anh phải làm.

Nghe có vẻ vô lý nhưng đó lại là sự thật.

Khi một người làm điều gì đó quá tốt trong quá nhiều năm liên tiếp, chúng ta dần quên mất rằng đó thực ra là một loại tài năng.

Không ai có thể duy trì cường độ hoạt động như Rice nếu chỉ dựa vào sự chăm chỉ đơn thuần. Không ai có thể liên tục xuất hiện đúng vị trí, đọc chính xác tình huống và đưa ra quyết định chuẩn xác trong hàng nghìn pha bóng nếu không sở hữu một bộ não bóng đá đặc biệt.

Vấn đề là những tài năng ấy không hào nhoáng.

Chúng không tạo ra các video highlight dài hàng chục phút trên TikTok.

Chúng không tạo ra những bức ảnh triệu like trên Instagram.

Nhưng chúng giúp đội bóng chiến thắng.

Có những trận đấu khiến tôi hiểu vì sao Arsenal cần Rice đến vậy

Champions League mùa này là ví dụ hoàn hảo.

Arsenal có những cầu thủ tấn công xuất sắc. Họ có những người ghi bàn, những người tạo đột biến và những ngôi sao có thể xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo.

Nhưng càng đi sâu vào giải đấu, tôi càng nhận ra thứ giữ cho Arsenal đứng vững không phải những khoảnh khắc bùng nổ. Thứ giữ họ tồn tại là sự ổn định.

Và Rice chính là hiện thân của sự ổn định ấy.

Anh giống như phần móng của một ngôi nhà. Người ta thường dành thời gian ngắm nhìn ban công, phòng khách hay mái nhà đẹp đến đâu, nhưng rất ít ai cúi xuống nhìn phần móng. Thế nhưng nếu phần móng biến mất, toàn bộ công trình sẽ sụp đổ chỉ trong tích tắc.

Declan Rice và kiểu đàn ông chăm chỉ đến mức người ta quên mất tài năng

Đó là lý do mỗi khi xem Arsenal thi đấu, tôi luôn có cảm giác Rice không phải cầu thủ quan trọng nhất trên sân theo cách mọi người thường nghĩ.

Anh là cầu thủ không thể thay thế nhất.

Hai khái niệm đó khác nhau rất nhiều.

Có lẽ bóng đá cũng giống cuộc sống

Càng trưởng thành, tôi càng nhận ra những người đáng ngưỡng mộ nhất hiếm khi là những người tạo ra nhiều tiếng vang nhất.

Đôi khi đó là người cha âm thầm làm việc suốt ba mươi năm.

Đôi khi đó là người đồng nghiệp luôn gánh phần việc khó nhất mà không bao giờ than phiền.

Đôi khi đó là người bạn luôn xuất hiện khi bạn cần giúp đỡ dù chẳng bao giờ kể công.

Và đôi khi đó là một tiền vệ tên Declan Rice.

Anh không mang đến cảm giác hào nhoáng.

Anh không tạo ra những câu chuyện drama.

Anh không phải mẫu cầu thủ khiến mạng xã hội phát cuồng mỗi tuần.

Nhưng khi nhìn vào Arsenal hiện tại, tôi thấy một sự thật rất đơn giản.

Có những người sinh ra để trở thành tâm điểm.

Có những người sinh ra để giữ cho mọi thứ không sụp đổ.

Và đôi khi, nhóm thứ hai mới là những người quan trọng nhất.

Có lẽ đó cũng là lý do tôi ngày càng thích Declan Rice.

Bởi anh nhắc tôi nhớ rằng trong một thế giới luôn tôn vinh sự nổi bật, vẫn có những con người âm thầm chứng minh rằng chăm chỉ đến mức phi thường cũng là một loại tài năng. Và đôi khi, đó mới là loại tài năng hiếm nhất.

Cùng chuyên mục