HomeTiêu điểmMourinho và nghệ thuật làm người ta ghét mình...

Mourinho và nghệ thuật làm người ta ghét mình nhưng vẫn phải ngưỡng mộ

Có những người bước vào một căn phòng và lập tức khiến người khác yêu mến. Jose Mourinho thì ngược lại. Ông bước vào đâu cũng kéo theo tranh cãi, chỉ trích, sự khó chịu và đôi khi là cả thù ghét. Thế nhưng điều kỳ lạ là sau tất cả, người ta vẫn phải dành cho ông một sự tôn trọng đặc biệt. Mourinho không xây dựng di sản bằng tình yêu. Ông xây dựng nó bằng chiến thắng.

- Advertisement -

Nội dung

Không phải ai cũng được sinh ra để trở thành người hùng

Tôi từng nghĩ trong bóng đá, những nhân vật được yêu mến nhất thường là những người chơi đẹp, nói năng lịch thiệp và luôn xuất hiện với hình ảnh chuẩn mực trước công chúng.

Nhưng rồi Mourinho xuất hiện như một sự đối lập hoàn toàn với tất cả những điều đó.

Mourinho và nghệ thuật làm người ta ghét mình nhưng vẫn phải ngưỡng mộ

Ông không cố gắng làm hài lòng ai. Ông cũng chẳng bận tâm việc báo chí sẽ viết gì vào ngày hôm sau. Nếu cảm thấy đội bóng của mình bị đối xử bất công, Mourinho sẽ đứng lên phản ứng. Nếu cảm thấy đối thủ được ưu ái, ông sẽ nói thẳng. Nếu cảm thấy học trò cần được bảo vệ, ông sẵn sàng biến mình thành mục tiêu của mọi chỉ trích để giảm áp lực cho cầu thủ.

Đó là lý do người ta thường xuyên thấy Mourinho xuất hiện trên trang nhất báo chí với những phát biểu gây bão. Đối với nhiều người, ông là kẻ ngạo mạn. Đối với những người khác, ông là một thiên tài tâm lý. Nhưng dù đứng ở phe nào, rất khó để làm ngơ trước sự hiện diện của Mourinho.

Mourinho chưa bao giờ muốn trở thành người được yêu thích

Có một sự thật mà tôi nghĩ nhiều người bỏ qua khi nói về Mourinho.

Ông chưa bao giờ cố gắng trở thành người được yêu thích.

Trong thời đại mà các huấn luyện viên ngày càng thận trọng với truyền thông, ngày càng nói những câu an toàn và tránh va chạm, Mourinho luôn chọn con đường ngược lại. Ông nói những điều mình nghĩ. Có lúc đúng. Có lúc sai. Nhưng ít nhất đó là con người thật của ông.

Tôi vẫn nhớ hình ảnh Mourinho chạy dọc đường biên ở Old Trafford, những lần ông đối đầu Guardiola, Wenger hay Sir Alex Ferguson bằng ánh mắt không hề né tránh. Đó không chỉ là những cuộc chiến chiến thuật. Đó còn là những cuộc chiến cá tính.

Người ta có thể không thích cách Mourinho hành xử. Nhưng rất khó để nói ông giả tạo.

Có lẽ vì vậy mà sau hơn hai thập kỷ, giữa hàng trăm huấn luyện viên xuất hiện rồi biến mất, Mourinho vẫn là cái tên khiến mọi người phải dừng lại để lắng nghe mỗi khi ông cất tiếng.

Càng bị ghét, Mourinho càng trở nên nguy hiểm

Điều làm tôi luôn cảm thấy thú vị ở Mourinho là khả năng biến sự thù ghét thành nhiên liệu.

Rất nhiều người sụp đổ khi bị chỉ trích liên tục. Mourinho thì ngược lại. Càng bị nghi ngờ, ông càng trở nên lì lợm. Càng bị đánh giá thấp, ông càng tìm thấy động lực để phản kháng.

Đó là lý do những giai đoạn thành công nhất trong sự nghiệp Mourinho thường đến khi mọi người nghĩ ông đã hết thời.

Mourinho và nghệ thuật làm người ta ghét mình nhưng vẫn phải ngưỡng mộ

Từ Porto vô địch Champions League năm 2004, Inter Milan đánh bại Barcelona của Guardiola năm 2010 cho đến Roma vô địch UEFA Conference League năm 2022, Mourinho luôn thích xuất hiện trong vai kẻ thách thức hơn là người được ưu ái.

Ông không thích vị trí cửa trên.

Ông thích cảm giác cả thế giới đứng ở phía đối diện và bản thân phải chứng minh tất cả đều sai.

Có lẽ đó cũng là lý do những đội bóng của Mourinho thường mang một tinh thần chiến đấu rất đặc biệt. Họ không chỉ đá vì chiến thuật. Họ đá vì niềm tin rằng cả thế giới đang chống lại họ.

Người ta cười nhạo ông, rồi lại phải nhắc tên ông

Bóng đá hiện đại thay đổi rất nhanh.

Những triết lý từng được tung hô hôm nay có thể trở nên lỗi thời chỉ sau vài mùa giải. Những huấn luyện viên được xem là tương lai của bóng đá có thể biến mất chỉ trong vài tháng.

Nhưng Mourinho vẫn ở đó.

Có thể ông không còn thống trị châu Âu như giai đoạn đỉnh cao. Có thể thứ bóng đá của ông không còn hợp với tất cả mọi người. Nhưng mỗi khi nhắc đến những huấn luyện viên có ảnh hưởng lớn nhất thế kỷ 21, cái tên Mourinho luôn xuất hiện.

Đó là điều không phải ai cũng làm được.

Người ta có thể chế giễu ông sau một thất bại. Có thể gọi ông là lỗi thời. Có thể tranh cãi hàng giờ về phong cách bóng đá mà ông theo đuổi.

Thế nhưng khi nhìn lại bảng thành tích, nhìn lại những đội bóng ông từng dẫn dắt và những chiếc cúp ông từng nâng cao, mọi cuộc tranh luận cuối cùng đều quay về một kết luận đơn giản.

Mourinho và nghệ thuật làm người ta ghét mình nhưng vẫn phải ngưỡng mộ

Mourinho đã thắng quá nhiều để có thể bị xem thường.

Có những người được yêu vì họ tử tế

Có những người được yêu vì họ tạo ra thứ bóng đá đẹp mắt.

Mourinho không thuộc hai nhóm đó.

Ông là kiểu nhân vật khiến người khác khó chịu, khiến truyền thông tranh cãi và khiến đối thủ phát bực. Nhưng cũng chính ông là người khiến những đêm bóng đá trở nên đáng nhớ hơn, nhiều cảm xúc hơn và giàu cá tính hơn.

Sau tất cả những gì đã diễn ra trong sự nghiệp, tôi nghĩ Mourinho chưa bao giờ cần mọi người yêu mến mình.

Điều ông muốn chỉ là chiến thắng.

Và đôi khi, đó chính là thứ khiến người ta ghét ông nhất.

Nhưng cũng là lý do khiến người ta không thể ngừng ngưỡng mộ ông.

Cùng chuyên mục