HomeTiêu điểmNhững cầu thủ MU tôi đã ghét rồi lại...

Những cầu thủ MU tôi đã ghét rồi lại yêu theo một cách kỳ lạ

Hơn 20 năm làm fan Manchester United, tôi từng yêu rất nhiều cầu thủ và cũng từng ghét không ít người. Có những cái tên khiến tôi nổi nóng mỗi cuối tuần, có những người làm tôi thất vọng đến mức chỉ muốn họ rời Old Trafford càng nhanh càng tốt. Thế nhưng điều kỳ lạ là khi thời gian trôi qua, chính những cầu thủ ấy lại trở thành một phần ký ức khiến tôi nhớ nhất. Có lẽ không phải họ thay đổi, mà chính tôi mới là người thay đổi.

- Advertisement -

Nội dung

Làm fan MU lâu năm đồng nghĩa với việc học cách nhìn bóng đá khác đi

Những cầu thủ MU tôi đã ghét rồi lại yêu theo một cách kỳ lạ

Tôi bắt đầu xem Manchester United từ những năm cuối thập niên 1990. Đó là giai đoạn mà đội bóng gần như luôn chiến thắng, còn những người hùng xuất hiện mỗi tuần trên màn hình tivi. Khi ấy, việc làm fan MU thật đơn giản bởi đội bóng sở hữu quá nhiều ngôi sao để yêu mến. David Beckham, Roy Keane, Ryan Giggs hay sau này là Cristiano Ronaldo đều là những cái tên khiến người ta ngưỡng mộ gần như ngay lập tức.

Chính vì lớn lên trong những năm tháng như vậy nên tôi từng có một cách nhìn bóng đá khá cực đoan. Trong suy nghĩ của một cậu thanh niên thức đêm xem Premier League, người chơi hay sẽ được yêu mến còn người chơi dở sẽ bị chỉ trích. Tôi gần như không quan tâm tới hoàn cảnh, áp lực hay những câu chuyện phía sau sân cỏ. Điều duy nhất tôi nhìn thấy là kết quả cuối cùng của trận đấu và những gì diễn ra trong 90 phút.

Có lẽ vì thế mà trong hơn hai thập kỷ theo dõi Manchester United, tôi từng ghét khá nhiều cầu thủ. Điều thú vị nằm ở chỗ phần lớn những người ấy không phải những cầu thủ tệ. Họ chỉ xuất hiện vào sai thời điểm hoặc đơn giản là không đáp ứng được kỳ vọng mà những người hâm mộ như tôi đặt lên vai họ.

Marouane Fellaini và người đàn ông mà tôi từng hiểu sai hoàn toàn

Nếu phải chọn ra một cái tên đại diện cho giai đoạn hỗn loạn hậu Sir Alex Ferguson, rất nhiều người sẽ nhắc đến Marouane Fellaini. Thành thật mà nói, tôi cũng từng nằm trong số đó.

Những cầu thủ MU tôi đã ghét rồi lại yêu theo một cách kỳ lạ

Ngày Fellaini cập bến Old Trafford, tôi không hề cảm thấy phấn khích. Trong đầu tôi lúc đó, Manchester United phải mua những ngôi sao hàng đầu châu Âu chứ không phải một tiền vệ từ Everton. Mỗi lần anh xuất hiện trên sân, tôi luôn có cảm giác đội bóng đang đi lùi thay vì tiến lên phía trước. Những pha tranh chấp vụng về, những quả bóng dài hướng về mái tóc xù đặc trưng và thứ bóng đá thiếu sự thanh thoát khiến tôi không thể yêu thích anh.

Nhưng rồi nhiều năm sau, khi nhìn lại giai đoạn ấy, tôi mới nhận ra Fellaini có lẽ là một trong những người bị đối xử thiếu công bằng nhất. Anh không tạo ra cuộc khủng hoảng của Manchester United. Anh không phải người khiến đội bóng mất đi bản sắc. Trái lại, trong lúc mọi thứ xung quanh liên tục đổ vỡ, Fellaini vẫn âm thầm làm công việc của mình mà không bao giờ than phiền.

Anh chấp nhận bị chế giễu, chấp nhận trở thành biểu tượng cho thứ bóng đá mà người hâm mộ không muốn nhìn thấy, nhưng mỗi khi đội bóng cần một người lao vào những cuộc chiến thể lực khốc liệt nhất, Fellaini luôn là người xuất hiện đầu tiên. Đến lúc anh rời Old Trafford, tôi mới nhận ra mình không còn ghét anh nữa. Thay vào đó là một sự tôn trọng dành cho một cầu thủ luôn chiến đấu dù biết mình chưa bao giờ thực sự được yêu mến.

Darren Fletcher dạy tôi rằng bóng đá không chỉ là những bàn thắng

Ngày còn trẻ, tôi không hiểu vì sao Sir Alex Ferguson luôn tin tưởng Darren Fletcher đến vậy. Trong mắt tôi khi ấy, Fletcher không ghi nhiều bàn thắng, không có những đường chuyền ma thuật và cũng chẳng tạo ra những khoảnh khắc khiến người ta phải đứng bật dậy khỏi ghế.

Những cầu thủ MU tôi đã ghét rồi lại yêu theo một cách kỳ lạ

Mỗi lần anh được đá chính trong những trận cầu lớn, tôi lại cảm thấy khó hiểu. Tôi nghĩ Manchester United xứng đáng với những tiền vệ hoa mỹ hơn, kỹ thuật hơn và nổi bật hơn.

Thế nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra bóng đá không vận hành theo cách mà những đoạn highlight trên YouTube thể hiện. Có những cầu thủ tồn tại để tạo ra sự cân bằng. Có những người làm những công việc không ai để ý nhưng lại quyết định sự thành công của cả tập thể. Fletcher thuộc nhóm cầu thủ như vậy.

Sau này, khi biết anh phải chiến đấu với bệnh tật trong nhiều năm trời, tôi càng cảm thấy mình từng quá khắt khe. Những trận đấu cũ được xem lại dưới một góc nhìn khác khiến tôi nhận ra Fletcher đã hy sinh nhiều hơn những gì người hâm mộ nhìn thấy. Anh không phải ngôi sao sáng nhất trên sân nhưng lại là một trong những người giữ cho cỗ máy của Sir Alex vận hành ổn định nhất.

Harry Maguire và bài học về sự cảm thông

Có lẽ không cầu thủ nào khiến tôi thay đổi cách nhìn nhiều như Harry Maguire.

Những cầu thủ MU tôi đã ghét rồi lại yêu theo một cách kỳ lạ

Tôi từng chỉ trích anh rất nhiều. Thậm chí có những thời điểm tôi tin rằng Manchester United sẽ không thể trở lại nếu vẫn xây dựng hàng thủ quanh Maguire. Giá chuyển nhượng khổng lồ, những sai lầm liên tiếp và áp lực từ chiếc băng đội trưởng khiến anh trở thành tâm điểm của mọi sự thất vọng.

Nhưng rồi theo thời gian, câu chuyện không còn đơn thuần là bóng đá nữa.

Mỗi tuần trôi qua, tôi thấy Maguire xuất hiện trên các trang tin không phải vì những gì anh làm tốt mà vì những gì anh làm sai. Mọi sai lầm đều bị phóng đại. Mọi khoảnh khắc đáng quên đều bị biến thành trò cười trên mạng xã hội. Người ta quên mất rằng phía sau chiếc áo đấu ấy vẫn là một con người bằng xương bằng thịt.

Điều khiến tôi thay đổi không phải là những trận đấu hay của Maguire mà là cách anh đối diện với nghịch cảnh. Bất chấp những lời chế giễu kéo dài suốt nhiều năm, anh vẫn bước ra sân mỗi cuối tuần và tiếp tục chiến đấu. Không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để làm điều đó. Và khi nhìn cuộc đời bằng đôi mắt của một người trưởng thành hơn, tôi nhận ra lòng kiên cường đôi khi đáng ngưỡng mộ hơn cả tài năng.

Có lẽ điều đẹp nhất của bóng đá là nó khiến chúng ta trưởng thành

Khi nhìn lại hành trình hơn 20 năm cùng Manchester United, tôi nhận ra mình không còn là cậu bé ngồi trước màn hình tivi và chia thế giới bóng đá thành hai màu trắng đen nữa. Thời gian khiến tôi hiểu rằng một cầu thủ không thể được đánh giá chỉ bằng vài trận đấu hay một vài khoảnh khắc thất bại. Đằng sau mỗi màn trình diễn luôn là áp lực, là hoàn cảnh và đôi khi là những cuộc chiến mà người hâm mộ không bao giờ biết tới.

Có những cầu thủ sở hữu tài năng xuất chúng nhưng không thể thành công ở Old Trafford. Cũng có những người không quá nổi bật về chuyên môn nhưng lại trở thành nền móng cho cả một tập thể. Khi còn trẻ, tôi thường chỉ nhìn thấy những điều diễn ra trên sân. Khi lớn tuổi hơn, tôi bắt đầu quan tâm đến những gì diễn ra phía sau sân cỏ và nhận ra rằng giá trị của một con người không phải lúc nào cũng được phản ánh qua những con số thống kê.

Có lẽ vì thế mà rất nhiều cầu thủ tôi từng ghét lại trở thành những cái tên khiến tôi nhớ nhất. Không phải vì họ bỗng nhiên hóa thành huyền thoại hay giành thêm những danh hiệu lớn lao. Đơn giản là theo thời gian, tôi học được cách nhìn họ bằng sự cảm thông nhiều hơn thay vì chỉ nhìn bằng cảm xúc nhất thời.

Và đó có lẽ cũng là điều đẹp nhất khi làm fan Manchester United suốt hơn hai thập kỷ. Chúng ta nghĩ mình đang chứng kiến các cầu thủ trưởng thành qua từng mùa giải, nhưng thực ra chính chúng ta cũng đang thay đổi cùng họ. Đến một ngày nào đó, khi nhìn lại những người từng khiến mình tức giận nhất, ta không chỉ nhìn thấy họ mà còn nhìn thấy một phiên bản trẻ tuổi, nóng nảy và đầy cực đoan của chính mình trong quá khứ.

Cùng chuyên mục