HomeTiêu điểmTại sao đàn ông Việt xem bóng đá một...

Tại sao đàn ông Việt xem bóng đá một mình vẫn hét lên giữa đêm?

Có những đêm cả căn nhà đã ngủ say, ngoài đường chỉ còn tiếng mưa lất phất hoặc tiếng xe tải chạy xa xa trên quốc lộ. Thế nhưng trong một căn phòng nhỏ nào đó ở Sài Gòn, Hà Nội hay Cần Thơ, một người đàn ông vẫn bất ngờ bật dậy khỏi ghế, hét lên sau một bàn thắng ở phút 90. Điều kỳ lạ là anh ta đang xem bóng đá một mình. Không có bạn bè bên cạnh, không có quán nhậu đông đúc, nhưng cảm xúc vẫn bùng nổ như thể cả sân vận động đang ở ngay trước mặt.

- Advertisement -

Nội dung

Tôi từng nghĩ đó chỉ là thói quen

Nhiều năm trước, tôi cũng từng tự hỏi tại sao mình lại như vậy.

Đã có những đêm Champions League diễn ra lúc 2 giờ sáng. Cả nhà ngủ hết. Đèn trong phòng chỉ còn ánh sáng hắt ra từ màn hình TV hoặc chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc. Tôi ngồi một mình, uống một ly cà phê cho tỉnh táo, tự nhủ rằng sẽ xem thật yên lặng để không làm phiền ai.

Tại sao đàn ông Việt xem bóng đá một mình vẫn hét lên giữa đêm?

Nhưng rồi chỉ cần đội bóng mình yêu thích ghi bàn, mọi lời hứa hẹn trước đó lập tức biến mất. Tôi bật dậy khỏi ghế, siết chặt nắm tay rồi hét lên như một phản xạ hoàn toàn tự nhiên. Sau đó vài giây mới giật mình nhớ ra mình đang ở một mình và đồng hồ đã chỉ gần 3 giờ sáng.

Cảm giác ấy chắc rất nhiều anh em từng trải qua. Nó xuất hiện tự nhiên tới mức chúng ta không kịp suy nghĩ xem mình đang làm gì.

Bóng đá chưa bao giờ chỉ là bóng đá

Có một điều tôi nhận ra sau hàng chục năm theo dõi bóng đá là người đàn ông không thực sự hét lên vì bàn thắng.

Bàn thắng chỉ là cái cớ.

Thứ khiến chúng ta phản ứng mạnh đến vậy là tất cả những cảm xúc đã được tích tụ từ trước đó. Đó có thể là một tuần làm việc đầy áp lực với những cuộc họp kéo dài, những email chưa trả lời hết hoặc những hóa đơn vẫn đang chờ thanh toán. Đó cũng có thể là những chuyện trong cuộc sống mà đàn ông thường chọn cách giữ trong lòng thay vì chia sẻ với người khác.

Suốt cả ngày, rất nhiều người trong chúng ta phải giữ bình tĩnh. Chúng ta phải cư xử đúng mực ở công sở, phải là người đáng tin cậy trong gia đình và phải kiểm soát cảm xúc trong mọi tình huống.

Thế nhưng khi bóng đá xuất hiện, tất cả những lớp phòng thủ đó dường như biến mất.

Trong khoảnh khắc trái bóng bay vào lưới, cảm xúc được giải phóng theo cách nguyên bản nhất. Không cần suy nghĩ, không cần cân nhắc, không cần quan tâm người khác đánh giá thế nào.

Chúng ta đơn giản là sống thật với cảm xúc của mình.

Người đàn ông trưởng thành hiếm khi có cơ hội được bộc lộ cảm xúc

Tôi nghĩ đây mới là lý do sâu xa nhất.

Khi còn nhỏ, chúng ta có thể cười lớn, khóc lớn hoặc vui mừng vì những điều rất đơn giản. Nhưng càng trưởng thành, những cảm xúc ấy càng ít được thể hiện ra bên ngoài.

Đàn ông thường được dạy rằng phải mạnh mẽ, phải lý trí và phải kiểm soát bản thân. Theo thời gian, việc bộc lộ cảm xúc trở thành điều gì đó khá xa xỉ.

Thế nhưng bóng đá lại là một trong số ít nơi mà mọi cảm xúc đều được chấp nhận.

Tại sao đàn ông Việt xem bóng đá một mình vẫn hét lên giữa đêm?

Anh có thể sung sướng đến phát điên sau một bàn thắng ở phút bù giờ. Anh có thể ngồi lặng người hàng chục phút sau một thất bại cay đắng. Anh có thể cảm thấy tự hào, tức giận, hy vọng rồi thất vọng chỉ trong vòng vài phút.

Không ai phán xét những điều đó.

Ngược lại, tất cả đều hiểu.

Có lẽ vì thế mà dù xem một mình, người hâm mộ vẫn phản ứng như thể đang đứng giữa biển người trên khán đài.

Đằng sau tiếng hét là ký ức của cả một đời người

Điều thú vị là bóng đá luôn gắn liền với ký ức.

Mỗi khi World Cup trở lại, tôi thường nhớ về những đêm thức khuya cùng cha mình trước chiếc TV CRT cũ kỹ. Tôi nhớ những lần ngồi chen chúc trong quán cà phê với đám bạn thời sinh viên. Tôi nhớ những mùa hè mà cả xóm chỉ có vài chiếc tivi đủ lớn để mọi người tụ tập xem cùng nhau.

Nhiều người trong số đó giờ đã có gia đình riêng. Một số đã chuyển sang thành phố khác. Một vài người thậm chí không còn giữ liên lạc.

Nhưng mỗi khi trái bóng lăn, những ký ức ấy lại quay trở về.

Và có lẽ khi chúng ta hét lên giữa đêm, đó không chỉ là phản ứng dành cho trận đấu đang diễn ra. Đó còn là phản ứng dành cho tất cả những ký ức đẹp đẽ mà bóng đá đã để lại trong cuộc đời mình.

Đàn ông xem bóng đá một mình nhưng chưa bao giờ thực sự cô đơn

Đây là điều tôi cảm nhận rõ nhất trong những năm gần đây.

Có những trận đấu tôi xem một mình trong căn hộ nhỏ giữa Sài Gòn. Không bạn bè bên cạnh. Không tiếng hò reo từ quán cà phê. Không một ai để cùng ăn mừng.

Nhưng khi mở điện thoại lên, tôi biết hàng triệu người khác cũng đang thức.

Một người nào đó ở Hà Nội đang hồi hộp giống mình. Một người nào đó ở Đà Nẵng vừa đập bàn sau pha bỏ lỡ khó tin. Một người nào đó ở Cần Thơ cũng vừa hét lên vì bàn thắng phút cuối.

Chúng tôi không quen biết nhau.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tất cả cùng chia sẻ một cảm xúc.

Và có lẽ đó là vẻ đẹp lớn nhất của bóng đá.

Tiếng hét giữa đêm không phải điều kỳ lạ

Nếu có ai đó hỏi tôi tại sao đàn ông Việt xem bóng đá một mình vẫn hét lên giữa đêm, câu trả lời của tôi rất đơn giản.

Bởi vì bóng đá không chỉ là một trận đấu.

Đó là nơi người đàn ông được phép vui hết mình sau những ngày dài áp lực. Đó là nơi những ký ức tuổi trẻ được đánh thức. Đó là nơi cảm xúc được giải phóng mà không cần phải giải thích với bất kỳ ai.

Và đôi khi, trong một căn phòng nhỏ giữa đêm khuya, khi cả thế giới đang ngủ, một tiếng hét vang lên sau bàn thắng ở phút 90 không phải là sự ồn ào.

Đó đơn giản chỉ là âm thanh của một trái tim đang sống trọn vẹn với thứ mà nó yêu.

Cùng chuyên mục