
Tôi để ý thấy, những khoảnh khắc từng bị xem là “buồn” giờ lại xuất hiện rất nhiều trên mạng xã hội. Một chiếc bánh sinh nhật nhỏ, một bữa ăn nấu vội, một tách cà phê đặt cạnh cửa sổ. Không có tiếng cười đông người, không có lời chúc rộn ràng, chỉ có một người ngồi yên trong không gian của chính mình.
Và lạ là, những hình ảnh đó không hề khiến người ta thấy trống rỗng. Ngược lại, chúng mang theo cảm giác rất thật, rất đời.
Ở Hàn Quốc, người ta gọi thế giới ấy là “hon-nol” – chơi một mình, sống một mình, tận hưởng một mình. Không ồn ào, không cần ai đi cùng. Chỉ đơn giản là làm những điều mình muốn, vào lúc mình thấy ổn.
Tôi nhớ đến video đón sinh nhật một mình của Naknaklog. Không tiệc tùng, không bóng bay. Chỉ là một bữa ăn giản dị, vài tấm ảnh tự chụp, rồi kết thúc ngày sinh nhật bằng một quán cà phê quen. Sự bình thường đến mức tưởng như chẳng có gì để xem, vậy mà hàng trăm nghìn người lại dừng lại, xem trọn vẹn, và có lẽ, nhìn thấy chính mình trong đó.
Có lẽ vì ai trong chúng ta cũng đã từng mệt.
Mệt với việc phải sắp xếp lịch cho vừa lòng nhiều người. Mệt với những cuộc gặp mà niềm vui không đủ bù cho năng lượng đã bỏ ra. Mệt với việc phải luôn “có mặt”, phải hòa nhập, phải tỏ ra ổn.

Sống một mình, với nhiều người trẻ, không phải là trốn chạy. Đó là một cách tiết kiệm năng lượng cho những điều thực sự quan trọng.
Xem phim một mình. Ngồi cà phê một mình. Đi ăn, đi du lịch, thậm chí hát karaoke một mình. Những điều từng bị xem là kỳ lạ giờ lại trở nên rất đỗi bình thường. Không cần chờ ai rảnh, không phải hỏi ai thích gì. Mọi quyết định đều gọn gàng và nhẹ nhõm.
Ở trong thế giới “hon-nol”, người ta không cô độc theo nghĩa tiêu cực. Họ chỉ không muốn để cảm xúc của mình bị chi phối quá nhiều bởi người khác. Ở một mình, họ nghe rõ hơn nhịp thở của bản thân, nhận ra mình đang mệt hay đang ổn, đang cần thêm người hay chỉ cần thêm yên tĩnh.
Điều thú vị là, sống một mình ở Hàn Quốc còn gắn với khái niệm “god-saeng” – sống hết mình, nhưng là cho chính mình. Không phải để khoe, không phải để chứng minh, mà là để cảm thấy cuộc sống này vẫn thuộc về mình, dù không có ai đứng cạnh.
Dĩ nhiên, mặt trái vẫn tồn tại. Khi quá nhiều nội dung sống một mình được trình bày một cách hoàn hảo trên mạng xã hội, cảm giác so sánh lại xuất hiện. Người ta bắt đầu tự hỏi: vì sao đời mình không yên bình như thế, không gọn gàng như thế?
Có những lúc, giữa vô vàn vlog hon-nol, ta chợt nhận ra mình đang sống qua màn hình của người khác, thay vì thực sự sống cuộc đời của chính mình.
Có lẽ, sống một mình chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó không phải là một “mốt” để theo. Khi ở một mình không nhằm chứng minh rằng ta ổn, mà đơn giản là ta đang cần khoảng không đó.
Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là sống một mình hay sống cùng ai, mà là cảm giác được ở yên – với thế giới, và với chính mình.