
Tôi từng tin rằng yêu là chuyện của cảm xúc. Chỉ cần đủ rung động, đủ nhớ, đủ thương, thì mọi thứ sẽ tự nhiên đi đến cùng. Nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra yêu không phải là điều khó nhất. Ở lại mới là bài toán thật sự.
Yêu ai đó rất dễ, nhất là trong một khoảnh khắc đẹp. Một buổi tối nói chuyện hợp nhau. Một lần chia sẻ đúng lúc người kia đang cô đơn. Một cảm giác được thấu hiểu khiến ta tin rằng mình đã tìm đúng người. Nhưng tất cả những điều đó chỉ đủ để bắt đầu, chứ không đủ để kéo dài.
Ở lại đòi hỏi nhiều hơn cảm xúc. Nó cần sự kiên nhẫn khi người kia không còn dễ chịu như lúc đầu. Nó cần khả năng chịu đựng những ngày nhạt nhẽo, những cuộc trò chuyện không còn hứng khởi, những bất đồng lặp đi lặp lại mà không có lời giải nhanh chóng.
Chúng ta không rời đi vì hết yêu. Rất nhiều người rời đi khi vẫn còn thương. Nhưng thương thôi không đủ để gánh vác mệt mỏi, áp lực, và cả nỗi sợ rằng mình đang cố quá sức cho một mối quan hệ không biết sẽ đi về đâu.
Tôi nghĩ đàn ông càng lớn càng dễ im lặng. Không phải vì không còn cảm xúc, mà vì không còn năng lượng để giải thích, để thuyết phục, để bắt đầu lại từ đầu quá nhiều lần. Khi yêu trở thành một chuỗi cố gắng liên tục, người ta bắt đầu tự hỏi: mình đang yêu, hay đang chịu đựng?
Thời đại này không thiếu lựa chọn. Chỉ cần mệt là có thể rút lui. Chỉ cần thấy không hợp là có thể tìm người khác. Nhưng chính điều đó làm việc ở lại trở nên khó hơn bao giờ hết. Bởi ở lại đồng nghĩa với việc chấp nhận rằng người trước mặt không hoàn hảo, và mình cũng không có quyền đòi hỏi một mối quan hệ luôn dễ chịu.

Chúng ta không khó yêu. Chúng ta chỉ đang sống trong một giai đoạn mà ai cũng mệt. Mệt vì công việc, mệt vì kỳ vọng, mệt vì phải gồng mình làm người trưởng thành. Khi đã mệt như vậy, yêu thêm một người và ở lại cùng họ đôi khi trở thành gánh nặng, dù tình cảm vẫn còn nguyên.
Nếu có điều gì khiến tôi tin rằng tình yêu vẫn đáng giá, thì đó không phải là những lần rung động đầu tiên. Mà là khoảnh khắc cả hai đều mệt, đều không hoàn hảo, nhưng vẫn chọn ngồi lại, không bỏ đi, không tìm lối thoát dễ dàng.
Có thể chúng ta không cần học cách yêu thêm nữa. Có lẽ điều cần học nhất là cách ở lại, một cách tử tế, khi mọi thứ không còn đẹp như lúc mới bắt đầu.