HomeVận độngCó những tình bạn chỉ xuất hiện mỗi 4...

Có những tình bạn chỉ xuất hiện mỗi 4 năm một lần vì World Cup

Có những người bạn tôi không gặp suốt bốn năm trời. Chúng tôi không nhắn tin, không gọi điện, thậm chí đôi lúc còn quên mất sinh nhật của nhau. Thế nhưng cứ mỗi kỳ World Cup xuất hiện, như thể có một chiếc đồng hồ vô hình nào đó được kích hoạt, những cái tên từng nằm im lìm trong danh bạ điện thoại lại bất ngờ hiện lên. Một tin nhắn ngắn, một cuộc gọi lúc nửa đêm hay đơn giản là một tấm hình chụp màn hình lịch thi đấu cũng đủ để kéo những người từng đi cùng tuổi trẻ quay lại với nhau. Càng lớn tuổi tôi càng nhận ra, World Cup không chỉ là giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh. Với rất nhiều người Việt, nó còn là cuộc hẹn kéo dài suốt hàng chục năm giữa những người bạn tưởng như đã đi lạc mất khỏi cuộc đời nhau.

- Advertisement -

Nội dung

Chúng tôi từng nghĩ tình bạn sẽ tồn tại dễ dàng như việc cùng xem một trận bóng

Khi còn trẻ, chúng ta thường đánh giá thấp giá trị của những điều đang có. Ngày ấy, tôi và đám bạn gặp nhau gần như mỗi ngày. Chúng tôi học cùng lớp, đá bóng cùng sân, ngồi cùng quán cà phê và cùng thức trắng để xem những trận đấu kéo dài đến tận ba, bốn giờ sáng. Khi đó chẳng ai nghĩ đến chuyện một ngày nào đó tất cả sẽ tản ra nhiều hướng khác nhau. Chúng tôi mặc nhiên cho rằng những cuộc gặp gỡ ấy sẽ kéo dài mãi, giống như cách một đứa trẻ luôn nghĩ mùa hè sẽ không bao giờ kết thúc.

Có những tình bạn chỉ xuất hiện mỗi 4 năm một lần vì World Cup

Những mùa World Cup đầu tiên trong ký ức của tôi luôn gắn với những gương mặt quen thuộc ấy. Có đứa mê Brazil đến mức sẵn sàng cãi nhau với bất kỳ ai chê Ronaldo “béo”. Có đứa xem Zidane như thần tượng tuyệt đối và tin rằng không ai trong lịch sử bóng đá có thể chơi đẹp hơn ông. Có những đêm cả nhóm ngồi chen chúc trong một quán cà phê nhỏ, uống ly cà phê rẻ tiền rồi tranh luận về một tình huống bóng kéo dài đến tận lúc mặt trời mọc. Khi đó chúng tôi nghĩ mình đang nói về bóng đá, nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ điều chúng tôi thực sự tận hưởng chính là việc được ở cạnh nhau.

Rồi cuộc sống âm thầm lấy đi những cuộc gặp mặt quen thuộc

Không có một sự kiện lớn nào khiến bạn bè xa nhau. Ít nhất trong phần lớn trường hợp, mọi thứ không diễn ra theo kiểu phim ảnh. Không ai đứng dậy tuyên bố từ hôm nay sẽ không còn liên lạc nữa. Cuộc sống chỉ đơn giản là bắt đầu xảy ra, và nó xảy ra với tốc độ nhanh hơn những gì chúng ta tưởng.

Có người chuyển sang thành phố khác để học đại học. Có người đi làm sớm. Có người lập gia đình khi những người còn lại vẫn đang loay hoay với công việc đầu tiên. Có người ra nước ngoài. Có người ở lại. Mỗi người bận với những câu chuyện riêng đến mức những cuộc hẹn vốn từng diễn ra hằng tuần bắt đầu trở thành hằng tháng, rồi hằng năm, rồi cuối cùng biến thành những dự định chưa bao giờ thực hiện được.

Điều buồn nhất là quá trình ấy diễn ra rất nhẹ nhàng. Nó nhẹ đến mức nhiều năm sau nhìn lại, bạn mới giật mình nhận ra mình đã không gặp một người từng rất thân suốt gần một thập kỷ. Không có mâu thuẫn. Không có giận hờn. Chỉ đơn giản là thời gian đã đi qua và mang theo rất nhiều thứ.

Nhưng World Cup luôn có cách riêng để kéo mọi người trở lại

Tôi không biết điều này xảy ra vì bóng đá hay vì ký ức. Có lẽ là cả hai. Chỉ biết rằng cứ mỗi lần World Cup bắt đầu, những nhóm chat tưởng như đã chết lại sáng đèn trở lại. Những người từng biến mất khỏi mọi cuộc trò chuyện bất ngờ xuất hiện. Những cái tên nhiều năm không nhắn tin bỗng gửi đến một tấm hình, một đoạn video hoặc một câu hỏi rất quen thuộc: “Năm nay theo đội nào?”

Điều kỳ lạ là chẳng ai cần thời gian để làm quen lại. Chúng tôi không phải trải qua giai đoạn xã giao thường thấy của những người lâu ngày gặp lại. Không ai hỏi trước tiên về chức vụ, mức lương hay thành công trong cuộc sống. Chỉ cần một trận đấu bắt đầu, tất cả lập tức quay về đúng vị trí của những chàng trai năm nào. Người vẫn yêu Argentina như hồi còn học cấp ba. Người vẫn tin Brazil sẽ vô địch bất chấp phong độ hiện tại. Người vẫn ghét đội tuyển Anh bằng một lý do chẳng ai còn nhớ nổi bắt đầu từ đâu.

Khoảng cách của nhiều năm dường như biến mất rất nhanh. Trong vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi ấy, chúng tôi không còn là những người đàn ông đang vật lộn với cơm áo gạo tiền. Chúng tôi lại trở thành những đứa trẻ từng thức trắng đêm để chờ tiếng còi khai cuộc.

Có những người bạn tôi chỉ còn gặp vào mùa World Cup

Nếu ai đó hỏi tôi lần cuối gặp một vài người bạn cũ là khi nào, có lẽ tôi sẽ phải suy nghĩ rất lâu. Nhưng nếu hỏi lần cuối cùng chúng tôi cùng xem một trận World Cup là khi nào, tôi có thể nhớ rất rõ.

Có những tình bạn chỉ xuất hiện mỗi 4 năm một lần vì World Cup

Có những người suốt bốn năm không xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Thế nhưng đến World Cup, họ lại ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc, vẫn gọi món nước cũ, vẫn cười theo cách cũ và vẫn tranh luận về bóng đá như thể chưa từng có khoảng thời gian dài biến mất ở giữa. Mỗi lần như vậy, tôi luôn có cảm giác thời gian là một thứ rất kỳ lạ. Nó có thể làm thay đổi công việc, ngoại hình và hoàn cảnh sống của con người, nhưng lại bất lực trước một số ký ức nhất định.

Có lẽ vì thế mà những cuộc gặp ấy luôn mang theo cảm xúc rất riêng. Chúng không ồn ào, cũng không quá cảm động. Chúng giống như việc tìm thấy một cuốn sách cũ trên kệ sau nhiều năm, mở ra và nhận ra mọi thứ bên trong vẫn quen thuộc như ngày đầu tiên.

Thực ra chúng tôi không chỉ xem bóng đá

Càng lớn tuổi, tôi càng tin rằng phần lớn người hâm mộ không yêu World Cup chỉ vì những trận đấu. Nếu chỉ là bóng đá, cảm xúc ấy đã không thể kéo dài hàng chục năm. Điều khiến người ta háo hức chờ đợi mỗi bốn năm một lần có lẽ nằm ở những thứ xuất hiện bên ngoài sân cỏ nhiều hơn.

World Cup mang lại lý do để người ta gọi cho những người bạn cũ. Nó mang lại chủ đề để những cuộc trò chuyện đã ngủ quên nhiều năm có thể tiếp tục. Nó tạo ra một khoảng thời gian hiếm hoi khi những người trưởng thành tạm gác lại công việc, trách nhiệm và những áp lực thường ngày để cùng hướng mắt về một màn hình.

Bóng đá chỉ là cái cớ. Thứ chúng tôi thực sự tìm kiếm có lẽ là cảm giác được quay lại một phần tuổi trẻ đã mất. Và thật may là World Cup luôn xuất hiện đúng lúc để nhắc chúng tôi rằng những ký ức đẹp nhất không nhất thiết phải biến mất chỉ vì thời gian đã trôi qua.

Một ngày nào đó chúng tôi sẽ nhớ những mùa World Cup này nhiều hơn cả các trận đấu

Tôi nghĩ rồi sẽ đến lúc chúng ta quên tỷ số của rất nhiều trận đấu. Chúng ta sẽ quên ai ghi bàn trong một trận bán kết nào đó, quên ai nhận thẻ đỏ và quên cả nhiều chi tiết từng khiến mình phát điên ở thời điểm đó. Nhưng điều còn lại sẽ là những con người.

Chúng ta sẽ nhớ đêm cùng đám bạn ngồi chen chúc trong một quán cà phê đầy khói thuốc. Chúng ta sẽ nhớ những cuộc gọi lúc hai giờ sáng chỉ để khoe đội mình vừa thắng. Chúng ta sẽ nhớ cảm giác điện thoại sáng lên với một cái tên cũ mà nhiều năm chưa liên lạc. Và chúng ta sẽ nhớ rằng đã từng có một khoảng thời gian trong đời, cứ mỗi bốn năm, một giải đấu bóng đá lại khiến những người tưởng như đã đi rất xa bất ngờ tìm thấy nhau thêm một lần nữa.

Có những tình bạn tồn tại bằng những cuộc gặp mặt hằng tuần. Có những tình bạn tồn tại bằng những cuộc gọi hằng tháng. Và cũng có những tình bạn đặc biệt hơn rất nhiều, khi chúng chỉ xuất hiện mỗi bốn năm một lần nhưng vẫn đủ sức khiến người ta mỉm cười như chưa từng có khoảng cách nào ở giữa. Có lẽ đó cũng là một trong những điều đẹp nhất mà World Cup mang lại, một điều không xuất hiện trên bảng tỷ số nhưng lại tồn tại rất lâu trong ký ức của những người đã đi qua nhiều mùa hè bóng đá cùng nhau.

Cùng chuyên mục