HomeVận độngCó một thế hệ đàn ông Việt lớn lên...

Có một thế hệ đàn ông Việt lớn lên cùng Ronaldo và chưa sẵn sàng để chia tay

Với nhiều người đàn ông Việt Nam, Cristiano Ronaldo chưa bao giờ chỉ là một cầu thủ bóng đá. Anh xuất hiện trong ký ức của họ từ những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, đồng hành cùng họ qua những kỳ World Cup, những đêm thức trắng xem bóng đá và cả những giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời. Bởi vậy, khi World Cup 2026 đến gần và câu chuyện về giải đấu cuối cùng của Ronaldo ngày càng được nhắc đến nhiều hơn, cảm giác xuất hiện trong lòng rất nhiều người không hẳn là háo hức hay kỳ vọng, mà giống một nỗi buồn âm thầm khi nhận ra một phần tuổi trẻ của mình cũng đang dần đi tới hồi kết.

- Advertisement -

Nội dung

Ronaldo không chỉ lớn lên trước mắt chúng ta, anh lớn lên cùng chúng ta

Có một điều rất đặc biệt ở Ronaldo mà không nhiều vận động viên trong lịch sử thể thao sở hữu được. Hầu hết những người đàn ông Việt Nam đang ở độ tuổi từ 30 đến 45 hôm nay gần như đã theo dõi toàn bộ sự nghiệp của anh từ những ngày đầu tiên. Họ còn nhớ chàng trai trẻ với mái tóc lạ mắt xuất hiện ở Euro 2004, nhớ những bước chạy đầy tốc độ trong màu áo Manchester United, nhớ cú đánh đầu vào lưới Chelsea ở trận chung kết Champions League năm 2008, nhớ những năm tháng đỉnh cao tại Real Madrid và cũng nhớ cả những thất bại khiến anh bật khóc ngay trên sân.

Có một thế hệ đàn ông Việt lớn lên cùng Ronaldo và chưa sẵn sàng để chia tay

Điều khiến Ronaldo trở nên khác biệt nằm ở chỗ hành trình ấy kéo dài quá lâu. Một người hâm mộ có thể nhìn lại cuộc đời mình thông qua các cột mốc gắn liền với sự nghiệp của anh. Khi Ronaldo lần đầu dự World Cup năm 2006, rất nhiều người vẫn còn là học sinh. Khi anh bước vào World Cup 2010, họ đang loay hoay với đại học. Đến World Cup 2014, nhiều người bắt đầu đi làm. World Cup 2018 chứng kiến không ít người lập gia đình. Đến World Cup 2022, rất nhiều người đã có con nhỏ và bước vào giai đoạn bận rộn nhất của cuộc sống. Trong suốt quãng thời gian ấy, Ronaldo vẫn xuất hiện như một nhân vật quen thuộc mà năm nào cũng gặp lại, khiến người ta có cảm giác một phần tuổi trẻ của mình vẫn còn ở đó.

Điều đàn ông ngưỡng mộ ở Ronaldo không phải tài năng mà là sự bền bỉ

Nếu hỏi điều gì khiến Ronaldo được yêu mến đến vậy, nhiều người sẽ nhắc đến những bàn thắng, những danh hiệu hay những kỷ lục tưởng như không thể phá vỡ. Nhưng khi càng lớn tuổi, tôi càng tin rằng điều khiến nhiều người đàn ông thực sự đồng cảm với Ronaldo lại nằm ở một khía cạnh khác. Họ không nhìn thấy một thiên tài được trời phú mọi thứ. Họ nhìn thấy một con người liên tục ép bản thân phải tốt hơn ngày hôm qua, một người không chấp nhận giới hạn của tuổi tác và luôn chiến đấu với chính mình nhiều hơn với đối thủ.

Có lẽ bởi cuộc sống của phần lớn đàn ông cũng như vậy. Không phải ai cũng là thiên tài. Không phải ai cũng nổi bật hơn tất cả những người xung quanh. Nhưng rất nhiều người hiểu cảm giác phải thức dậy mỗi sáng và tiếp tục cố gắng dù đôi lúc bản thân đã mệt mỏi. Rất nhiều người hiểu cảm giác phải duy trì phong độ, phải giữ vị trí của mình trong công việc, trong gia đình và trong cuộc sống. Khi nhìn Ronaldo vẫn tập luyện như một người mới bắt đầu dù đã giành gần như mọi danh hiệu, họ nhìn thấy một phiên bản lý tưởng của sự kiên trì mà bản thân luôn theo đuổi.

Chúng ta không buồn vì Ronaldo già đi mà vì thời gian trở nên quá rõ ràng

Ngày còn trẻ, người ta xem Ronaldo thi đấu với niềm tin rằng anh sẽ luôn ở đó. Mỗi mùa giải mới bắt đầu, mỗi giải đấu lớn xuất hiện, Ronaldo mặc nhiên là một phần của cuộc chơi. Người ta tranh luận về việc anh sẽ ghi bao nhiêu bàn, sẽ giành thêm danh hiệu nào và liệu anh có tiếp tục phá thêm kỷ lục hay không. Nhưng vài năm gần đây, cảm giác ấy bắt đầu thay đổi.

Có một thế hệ đàn ông Việt lớn lên cùng Ronaldo và chưa sẵn sàng để chia tay

Khi nhìn Ronaldo bước vào sân ở tuổi ngoài 40, nhiều người lần đầu tiên cảm nhận rõ sức nặng của thời gian. Không phải vì anh chơi tệ đi quá nhiều. Không phải vì anh không còn ghi bàn. Điều khiến người ta bồi hồi là việc nhận ra người đàn ông từng xuất hiện trong ký ức của mình suốt hơn hai thập kỷ giờ cũng đang đi tới đoạn cuối của hành trình. Và khoảnh khắc đó khiến nhiều người bất giác nhìn lại chính mình. Nếu Ronaldo đã già đi, điều đó cũng đồng nghĩa với việc những năm tháng tuổi trẻ của họ thực sự đã ở lại phía sau.

World Cup 2026 giống một lời tạm biệt mà không ai muốn nói ra

Nhiều người đang xem World Cup 2026 là cơ hội cuối cùng để Ronaldo hoàn thành giấc mơ vô địch thế giới. Điều đó có thể đúng, nhưng tôi nghĩ với rất nhiều người hâm mộ lâu năm, giải đấu này còn mang ý nghĩa lớn hơn thế. Nó giống một cuộc hội ngộ cuối cùng giữa một thế hệ khán giả với người cầu thủ đã đồng hành cùng họ trong phần lớn cuộc đời trưởng thành.

Có thể Bồ Đào Nha sẽ tiến xa. Có thể họ sẽ dừng bước sớm. Có thể Ronaldo ghi bàn hoặc không ghi bàn. Nhưng tất cả những điều đó dường như không còn quá quan trọng như trước nữa. Thứ người ta muốn nhìn thấy đơn giản là anh vẫn còn ở đó, vẫn bước ra sân trong màu áo đỏ quen thuộc, vẫn mang theo ánh mắt đầy quyết tâm mà họ đã nhìn thấy suốt hơn hai mươi năm qua. Đôi khi, chỉ cần như vậy cũng đủ khiến một người hâm mộ cảm thấy biết ơn.

Một ngày nào đó chúng ta sẽ kể về Ronaldo như cha anh từng kể về Pele

Tôi từng nghe những người lớn tuổi kể về Pele, Johan Cruyff hay Diego Maradona với một sự trìu mến rất đặc biệt. Họ không chỉ kể về những bàn thắng. Họ kể về cảm giác được sống trong cùng thời đại với những huyền thoại ấy. Khi còn trẻ, tôi không thực sự hiểu điều đó. Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra thế hệ của mình rồi cũng sẽ làm điều tương tự với Ronaldo.

Một ngày nào đó, những đứa trẻ sinh sau năm 2015 sẽ chỉ biết Ronaldo qua những video tổng hợp trên YouTube hoặc những dòng thống kê trên Internet. Chúng sẽ biết anh ghi bao nhiêu bàn thắng, giành bao nhiêu danh hiệu và phá bao nhiêu kỷ lục. Nhưng chúng sẽ không bao giờ hiểu cảm giác của những người đã sống cùng toàn bộ hành trình ấy. Chúng sẽ không hiểu cảm giác chờ đợi mỗi kỳ World Cup để lại được nhìn thấy Ronaldo trong màu áo đội tuyển quốc gia, không hiểu cảm giác tranh luận về Messi và Ronaldo kéo dài hơn mười năm và cũng không hiểu tại sao nhiều người lại xúc động khi thấy anh bước vào sân ở tuổi mà phần lớn cầu thủ đã giải nghệ từ rất lâu.

Có lẽ điều chúng ta chưa sẵn sàng chia tay không phải Ronaldo mà là một phần tuổi trẻ của mình

Có một thế hệ đàn ông Việt lớn lên cùng Ronaldo và chưa sẵn sàng để chia tay

Khi nghĩ về ngày Ronaldo thực sự rời sân khấu bóng đá thế giới, tôi không cảm thấy buồn vì một cầu thủ giải nghệ. Bóng đá năm nào cũng có những cuộc chia tay như vậy. Điều khiến tôi thấy chạnh lòng nằm ở chỗ khác. Ronaldo giống như một chiếc đồng hồ vô hình đánh dấu thời gian trong cuộc đời của hàng triệu người hâm mộ. Chừng nào anh còn thi đấu, người ta vẫn có cảm giác tuổi trẻ của mình chưa hoàn toàn biến mất.

Có lẽ vì thế mà khi World Cup 2026 đến gần, rất nhiều người đàn ông Việt Nam mang trong lòng một cảm xúc khó gọi thành tên. Họ vẫn sẽ cổ vũ, vẫn sẽ tranh luận, vẫn sẽ thức đêm xem bóng đá như nhiều năm trước. Nhưng ở đâu đó trong lòng, họ hiểu rằng mình đang chứng kiến những chương cuối cùng của một câu chuyện đã kéo dài hơn hai mươi năm. Và thành thật mà nói, điều khó chấp nhận nhất không phải việc Ronaldo sắp nói lời chia tay với bóng đá, mà là việc chúng ta cũng phải nói lời tạm biệt với một phần rất đẹp của chính tuổi trẻ mình.

Cùng chuyên mục