Pháp bước vào World Cup 2026 với đội hình được định giá cao nhất giải đấu. Nhưng sau hàng chục năm xem bóng đá, tôi nhận ra rằng những đội tuyển đắt giá nhất không phải lúc nào cũng là những đội tuyển nâng cao chiếc cúp vàng sau cùng.
Một tỷ rưỡi euro nghe rất ấn tượng, nhưng đừng vội tin ngay

Khi Transfermarkt công bố đội hình tuyển Pháp được định giá khoảng 1,53 tỷ euro, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là kinh ngạc mà là suy nghĩ về những gì con số đó thực sự đại diện. Đúng là rất khó tìm thấy một tập thể nào ở cấp độ đội tuyển quốc gia sở hữu lượng tài năng đắt giá đến vậy. Kylian Mbappe vẫn đứng trong nhóm cầu thủ có giá trị cao nhất thế giới. Michael Olise vừa trải qua mùa giải bùng nổ tại Bayern Munich. William Saliba đang là một trong những trung vệ được săn đón nhất châu Âu. Ousmane Dembele cuối cùng cũng tìm thấy sự ổn định sau nhiều năm thăng trầm. Nhìn trên giấy tờ, đây có lẽ là đội tuyển có chiều sâu đáng sợ nhất mà Didier Deschamps từng sở hữu.
Tuy nhiên, càng theo dõi bóng đá lâu, tôi càng ít bị thuyết phục bởi những bảng xếp hạng giá trị chuyển nhượng. Chúng rất hữu ích để đánh giá mức độ tập trung tài năng của một đội tuyển, nhưng World Cup chưa bao giờ là cuộc thi xem ai sở hữu nhiều cầu thủ đắt tiền hơn. Nếu mọi thứ đơn giản như vậy, lịch sử bóng đá thế giới đã không có nhiều câu chuyện khiến người ta phải nhớ hàng chục năm sau khi giải đấu kết thúc.
Argentina năm 2022 là lý do khiến tôi luôn thận trọng với những con số
Trước World Cup Qatar, phần lớn các bảng xếp hạng đều đưa Anh, Brazil hoặc Pháp vào nhóm những đội tuyển sở hữu giá trị đội hình cao nhất hành tinh. Argentina khi đó vẫn được đánh giá mạnh, nhưng xét về giá trị chuyển nhượng, họ không nằm cùng mâm với những ông lớn kể trên. Nếu chỉ nhìn vào các con số, rất ít người tin rằng đội bóng của Lionel Scaloni sẽ là đội cuối cùng đứng lại sau hơn một tháng tranh tài.

Nhưng bóng đá luôn có cách khiến những dự đoán trở nên vô nghĩa. Argentina vô địch không phải vì họ có đội hình đắt nhất, mà vì họ sở hữu thứ mà các mô hình dữ liệu không thể đo được. Họ có một Lionel Messi đang bước vào cơ hội cuối cùng của đời cầu thủ. Họ có một tập thể sẵn sàng chạy thêm vài mét, tranh chấp thêm một pha bóng và chịu thêm một chút đau đớn vì mục tiêu chung. Họ có cảm giác đoàn kết mà bất kỳ ai theo dõi hành trình ấy đều có thể cảm nhận được qua từng trận đấu. Khi nhìn lại World Cup 2022, điều người ta nhớ nhất không phải giá trị chuyển nhượng của Argentina mà là hình ảnh cả đội lao vào ôm Messi sau mỗi bàn thắng.
Pháp hiểu rõ hơn ai hết rằng đội hình đắt giá không đồng nghĩa với chiến thắng
Có lẽ không đội tuyển lớn nào hiểu điều này rõ hơn chính người Pháp. Những ai từng xem World Cup 2002 chắc vẫn nhớ cảm giác khó tin khi đội tuyển sở hữu Zidane, Henry, Trezeguet, Vieira và hàng loạt ngôi sao khác bị loại ngay từ vòng bảng. Đó là đội bóng vừa vô địch World Cup 1998, vừa vô địch Euro 2000 và được xem là tập thể hoàn hảo nhất thế giới thời điểm đó. Nhưng chỉ vài trận đấu tại Hàn Quốc và Nhật Bản đã đủ để phá hủy mọi dự đoán.
Tám năm sau, Pháp lại trải qua một thảm họa khác tại Nam Phi. Lần đó vấn đề không nằm ở chuyên môn mà nằm ở nội bộ. Những mâu thuẫn trong phòng thay đồ, những cuộc tranh cãi với ban huấn luyện và bầu không khí độc hại kéo dài nhiều tuần đã khiến một đội tuyển đầy tài năng sụp đổ trước khi họ kịp thể hiện năng lực thật sự. Chính vì từng chứng kiến cả hai thất bại đó, tôi luôn tin rằng Deschamps không bao giờ để mình bị mê hoặc bởi giá trị đội hình. Ông hiểu rằng tài năng là điều kiện cần, nhưng sự ổn định và kỷ luật mới là thứ giúp đội tuyển sống sót qua những thời khắc khó khăn nhất của World Cup.
Điều khiến tôi tò mò nhất lại là Tây Ban Nha
Nếu phải chọn một đội tuyển khiến tôi háo hức theo dõi nhất tại World Cup 2026, tôi có lẽ sẽ chọn Tây Ban Nha thay vì Pháp. Lý do không nằm ở việc họ sở hữu đội hình trị giá hơn một tỷ euro hay có nhiều ngôi sao trẻ đắt giá, mà nằm ở cảm giác đây là một thế hệ đang đi đúng quỹ đạo phát triển của một nhà vô địch tương lai.

Lamine Yamal là gương mặt tiêu biểu nhất cho cảm giác đó. Chúng ta đang nói về một cầu thủ mới 18 tuổi nhưng đã bước vào World Cup với mức định giá ngang hàng Mbappe và Haaland. Điều đáng sợ không nằm ở con số 200 triệu euro, mà nằm ở việc phần lớn người xem bóng đá đều cảm thấy con số ấy hoàn toàn hợp lý. Sau Euro 2024, sau những gì thể hiện tại Barcelona và sau tốc độ trưởng thành gần như phi lý trong hai năm vừa qua, Yamal không còn được xem là một thần đồng. Cậu ấy đã trở thành một trong những cầu thủ hay nhất thế giới. Quan trọng hơn, Tây Ban Nha không chỉ có Yamal. Pedri, Nico Williams, Gavi và rất nhiều cái tên khác đang trưởng thành cùng nhau, tạo nên cảm giác quen thuộc mà người hâm mộ từng thấy ở thế hệ Xavi, Iniesta và David Silva trước World Cup 2010.