Có những trận đấu khiến người ta háo hức vì hai đội quá cân bằng. Nhưng cũng có những trận được chờ đợi chỉ vì một cái tên. Với tôi, cuộc đối đầu giữa Iraq và Na Uy thuộc kiểu thứ hai. Chỉ cần biết Erling Haaland sẽ xuất hiện trên sân, cảm giác muốn pha một ly cà phê và thức đến sáng đã đủ rõ ràng.

Đã rất lâu rồi người hâm mộ mới được thấy Na Uy góp mặt ở sân khấu World Cup. Thế hệ của những John Carew hay Ole Gunnar Solskjaer chỉ để lại vài ký ức đẹp, còn thế hệ hiện tại mang đến cảm giác khác hẳn. Họ trẻ trung hơn, giàu tài năng hơn và quan trọng nhất là sở hữu một sát thủ mà bất kỳ hàng thủ nào cũng phải dè chừng.
Haaland bước vào giải đấu với thống kê khiến nhiều người phải nhìn lại: 55 bàn thắng sau 50 lần khoác áo đội tuyển quốc gia. Con số ấy nghe như được lấy từ một trò chơi điện tử, nhưng lại là thực tế. Mỗi khi Na Uy có cơ hội phản công hoặc đưa bóng vào khu vực cấm địa, người xem đều có cảm giác điều gì đó sắp xảy ra.
Tất nhiên, sẽ là thiếu công bằng nếu nói Na Uy chỉ có Haaland. Phía sau anh là Martin Odegaard với những đường chuyền có thể xé toang hàng thủ đối phương, Alexander Sorloth luôn biết cách xuất hiện đúng lúc và những cầu thủ trẻ giàu tốc độ như Antonio Nusa. Đây là tập thể có khả năng tấn công rất đa dạng chứ không đơn thuần trông chờ vào một cá nhân.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất là cách Na Uy vượt qua vòng loại. Họ chơi thứ bóng đá tự tin, ghi rất nhiều bàn và không ngại áp đặt thế trận. Đó là hình ảnh của một đội tuyển không còn hài lòng với vai trò “ngựa ô”, mà muốn bước lên bàn của những ứng viên thực sự.
Ở phía bên kia, Iraq mang đến một câu chuyện rất khác. Hành trình đến World Cup của họ giống như một cuộc leo núi kéo dài, phải vượt qua vô số thử thách mới giành được tấm vé góp mặt. Chính vì vậy, tinh thần chiến đấu và sự lì lợm có lẽ là tài sản lớn nhất của đại diện Tây Á.
Nếu nhìn vào chất lượng đội hình, Iraq rõ ràng lép vế. Nhưng World Cup từng chứng minh khoảng cách trên giấy tờ không phải lúc nào cũng quyết định kết quả trên sân. Chỉ cần phòng ngự kỷ luật và tận dụng được một khoảnh khắc phản công, họ hoàn toàn có thể khiến Na Uy trải qua một đêm không dễ chịu.

Dẫu vậy, khi đặt cảm xúc sang một bên và nhìn vào thực lực, tôi vẫn nghiêng nhiều về đại diện Bắc Âu. Họ sở hữu nhiều phương án tấn công hơn, có những cá nhân đủ sức thay đổi cục diện chỉ bằng một pha xử lý và đang mang theo sự hưng phấn của một tập thể vừa trở lại World Cup sau quãng thời gian dài chờ đợi.
Điều tôi mong nhất không phải là một chiến thắng đơn thuần của Na Uy, mà là khoảnh khắc Haaland ghi bàn ở ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Những ngôi sao như anh sinh ra để tỏa sáng ở các sân khấu lớn, và World Cup luôn cần những nhân vật có thể khiến hàng triệu người bật dậy khỏi ghế chỉ sau một cú dứt điểm.
Nếu Iraq tạo nên bất ngờ, đó sẽ là một trong những câu chuyện đẹp của giải đấu. Nhưng nếu Na Uy chơi đúng khả năng, rất khó để họ đánh rơi ba điểm trong trận mở màn.
Dự đoán cá nhân: Iraq 1-3 Na Uy. Haaland nhiều khả năng sẽ để lại dấu ấn, còn Na Uy sẽ có khởi đầu đủ thuyết phục để nuôi tham vọng tiến sâu tại World Cup 2026.