Có một điều khiến tôi nhận ra mình đã già đi. Không phải tóc bạc hay thức đêm xem bóng đá mệt hơn trước, mà là khi ngồi cạnh mấy đứa em họ xem World Cup, tôi thấy chúng gần như không nhìn lên chiếc TV. Cả trận đấu diễn ra trên một màn hình 65 inch, nhưng đôi mắt của chúng lại dán vào chiếc điện thoại chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
Tôi từng nghĩ đó là sự mất tập trung. Sau này mới hiểu, với rất nhiều người trẻ, điện thoại không phải “màn hình thứ hai”. Nó chính là màn hình chính.

Một nghiên cứu do Snapchat thực hiện trước World Cup 2026 trên 1.000 người thuộc thế hệ Gen Z tại Anh cho thấy 74% có xu hướng cầm điện thoại trong các quãng nghỉ của trận đấu, còn 20% thậm chí kiểm tra điện thoại ngay khi bóng vẫn đang lăn. Trung bình, họ nhìn xuống màn hình gần 10 lần trong một trận. Đó không còn là thói quen nhỏ mà đã trở thành cách trải nghiệm bóng đá mới.
Nếu ai đó hỏi tôi World Cup đã thay đổi thế nào trong 20 năm qua, có lẽ tôi sẽ không nhắc đến VAR hay dữ liệu chiến thuật. Tôi sẽ nói về tư thế xem bóng đá. Thế hệ của tôi ngồi trước tivi. Thế hệ sau cúi xuống điện thoại.
Điều thú vị là họ không hề xem ít hơn. Họ chỉ xem khác đi. Trong lúc trận đấu diễn ra, họ nhắn tin trong nhóm bạn, đọc bình luận trực tiếp, xem thống kê, cắt clip bàn thắng và đăng phản ứng lên mạng xã hội. Bóng đá không còn là trải nghiệm thụ động mà trở thành một cuộc trò chuyện diễn ra đồng thời trên nhiều nền tảng.
EMARKETER dẫn khảo sát của ThinkNow Research cho biết 78% người thuộc thế hệ Millennials có khả năng sử dụng thêm một màn hình khi theo dõi World Cup 2026, cho thấy việc vừa xem vừa dùng điện thoại đã trở thành hành vi phổ biến chứ không còn là ngoại lệ.
Tôi nhớ những kỳ World Cup cũ. Cả xóm tụ tập trước một chiếc tivi, mỗi bàn thắng là tiếng hét vang lên đồng loạt. Còn hôm nay, sau khi đội nhà ghi bàn, nhiều người phản xạ đầu tiên là rút điện thoại ra quay video, nhắn tin hoặc đăng một dòng trạng thái. Cảm xúc vẫn còn đó, nhưng nó được chia sẻ gần như ngay lập tức thay vì chỉ giữ trong căn phòng nơi mình đang ngồi.
Các báo cáo về hành vi người hâm mộ thể thao cũng chỉ ra rằng hơn 80% khán giả sử dụng “màn hình thứ hai” khi theo dõi các sự kiện thể thao trực tiếp, chủ yếu để lướt mạng xã hội, trò chuyện với bạn bè hoặc tra cứu thông tin liên quan đến trận đấu.
Có lúc tôi tự hỏi liệu điều này có làm mất đi vẻ đẹp của bóng đá hay không. Nhưng rồi nhìn lại chính mình, tôi cũng đâu khác. Tôi mở điện thoại để xem bản đồ nhiệt của tiền vệ mình yêu thích, đọc thống kê bàn thắng kỳ vọng hay xem cộng đồng đang tranh cãi về một quyết định của trọng tài. Tôi vẫn xem trận đấu, chỉ là không còn xem theo cách của năm 2010.

Điều đáng chú ý là các thương hiệu và đơn vị tổ chức cũng đã nhìn thấy xu hướng ấy. Những nghiên cứu mới về World Cup 2026 mô tả điện thoại như một phần không thể tách rời của trải nghiệm xem bóng đá, nơi người hâm mộ kết nối, bình luận và chia sẻ cảm xúc theo thời gian thực.
Có lẽ rồi sẽ đến một ngày, một đứa trẻ lớn lên mà ký ức đầu tiên về World Cup không phải là chiếc tivi đặt giữa phòng khách, mà là màn hình điện thoại cầm trên tay trong lúc nằm trên giường. Nó sẽ nhớ những đoạn clip ngắn, những cuộc trò chuyện trong nhóm chat và những thông báo rung lên sau mỗi bàn thắng.
Nghe có vẻ hơi buồn với những người hoài niệm như tôi. Nhưng nghĩ kỹ thì bóng đá chưa bao giờ đứng yên. Nó luôn thay đổi cùng công nghệ, cùng cách con người giao tiếp và cùng thói quen của từng thế hệ.
Và biết đâu vài chục năm nữa, khi có ai hỏi “Ngày xưa mọi người xem World Cup thế nào?”, câu trả lời khiến lớp trẻ ngạc nhiên nhất sẽ là: “Hồi đó, bọn tôi chỉ có một màn hình để xem thôi.”