Có một điều tôi luôn thích ở bóng đá Nhật Bản: họ hiếm khi nói những lời lớn lao.
Họ không tuyên bố sẽ vô địch thế giới. Không ồn ào về thế hệ vàng hay tạo ra những chiến dịch truyền thông khiến cả internet phát sốt. Họ cứ âm thầm chuẩn bị, âm thầm tiến bộ và rồi bước ra sân khiến tất cả phải nhìn lại.
Chiến thắng 4-0 trước Tunisia ở World Cup 2026 cũng mang đúng tinh thần ấy.
Đó không chỉ là bốn bàn thắng

Nếu chỉ nhìn bảng tỷ số, người ta sẽ nghĩ đây đơn giản là một trận đấu một chiều.
Nhưng điều khiến tôi ấn tượng hơn cả không phải số bàn thắng mà là cách Nhật Bản tạo ra chúng. Mọi pha phối hợp đều có chủ đích, mọi cầu thủ đều biết mình cần đứng ở đâu và làm gì trong từng khoảnh khắc. Đó không phải bóng đá dựa trên cảm hứng nhất thời mà là kết quả của nhiều năm xây dựng một hệ thống.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Nhật Bản không chỉ giành thêm ba điểm. Họ còn lập nên chiến thắng đậm nhất của một đội tuyển châu Á trong lịch sử World Cup và ghi nhiều bàn nhất từ trước đến nay trong một trận đấu tại giải đấu này.
Cả châu Á đều có thể tự hào
Tôi biết mỗi quốc gia đều muốn đội tuyển của mình thành công.
Nhưng khi nhìn Nhật Bản thi đấu, cảm giác ấy đôi lúc vượt ra ngoài biên giới quốc gia. Có gì đó rất đặc biệt khi một đội bóng châu Á bước ra sân và chơi sòng phẳng, thậm chí áp đảo những đối thủ vốn được đánh giá cao hơn hoặc có truyền thống lâu đời hơn.
Nhiều năm trước, khoảng cách giữa bóng đá châu Á và phần còn lại của thế giới dường như quá lớn để san lấp.
Bây giờ thì khác. Nhật Bản đang chứng minh rằng với một nền đào tạo bài bản, tư duy hiện đại và sự kiên trì trong hàng chục năm, khoảng cách ấy hoàn toàn có thể được thu hẹp.
Điều đáng sợ nhất của Nhật Bản là họ không phụ thuộc vào một ngôi sao
Rất nhiều đội tuyển sống dựa vào một cái tên.
Có đội chờ siêu sao ghi bàn. Có đội chỉ biết hy vọng khi tiền vệ số 10 có bóng. Nhưng Nhật Bản hiện tại lại vận hành theo cách gần như ngược lại.
Theo các thống kê sau hai lượt trận, đã có tới tám cầu thủ khác nhau trực tiếp tham gia vào các bàn thắng của đội tuyển này thông qua ghi bàn hoặc kiến tạo. Điều đó có nghĩa là đối thủ gần như không thể khóa chặt chỉ một người để làm tê liệt cả hệ thống.
Khi một mắt xích bị phong tỏa, sẽ có mắt xích khác xuất hiện.
Đó là dấu hiệu của một tập thể trưởng thành.
Người Nhật không thắng bằng phép màu
Có người vẫn thích gọi những chiến thắng của Nhật Bản là bất ngờ.
Tôi thì không nghĩ vậy.

Một lần có thể là may mắn. Hai lần có thể là hiện tượng. Nhưng khi liên tục tạo ra những màn trình diễn chất lượng ở các kỳ World Cup khác nhau, đó không còn là bất ngờ nữa mà là năng lực thực sự.
Họ đầu tư vào bóng đá trẻ, đưa cầu thủ sang châu Âu từ rất sớm, xây dựng giải quốc nội ổn định và chấp nhận đi con đường dài thay vì tìm kiếm thành công tức thời.
Kết quả ngày hôm nay chỉ là phần thưởng của cả một quá trình.
Biết đâu đây mới chỉ là điểm khởi đầu
Sau hai lượt trận, Nhật Bản đang nắm lợi thế lớn trong cuộc đua vào vòng knock-out.
Nhưng có lẽ điều thú vị hơn là cảm giác đội bóng này vẫn còn dư địa để tiến xa hơn nữa. Họ chơi với sự tự tin nhưng không kiêu ngạo, hiệu quả nhưng không hề bảo thủ.
Tôi không biết World Cup 2026 sẽ kết thúc như thế nào.
Chỉ biết rằng mỗi lần nhìn Nhật Bản thi đấu, tôi lại có cảm giác bóng đá châu Á đang tiến thêm một bước nhỏ trên bản đồ thế giới. Và đôi khi, chỉ một chiến thắng như trước Tunisia cũng đủ khiến hàng triệu người hâm mộ trong khu vực ngẩng cao đầu.
Bởi ở một góc nào đó, Nhật Bản không chỉ đại diện cho riêng họ.
Họ đang mang theo niềm hy vọng rằng bóng đá châu Á hoàn toàn có thể mơ những giấc mơ lớn.