HomeTiêu điểmWorld Cup không cần Messi để tạo ra một...

World Cup không cần Messi để tạo ra một trận khai mạc lịch sử

Mexico gặp Nam Phi ở trận khai mạc World Cup 2026 thay vì Argentina của Messi. Nhưng lịch sử cho thấy những trận khai mạc đáng nhớ nhất thường xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.

- Advertisement -

Nội dung

Khi FIFA xác nhận Mexico sẽ gặp Nam Phi trong trận khai mạc World Cup 2026 tại sân Azteca, phản ứng đầu tiên của rất nhiều người là tiếc nuối. Không ít người cho rằng giải đấu lớn nhất hành tinh đáng lẽ phải mở màn bằng Argentina của Lionel Messi, đội đương kim vô địch thế giới và cũng là đội bóng đang sở hữu một trong những câu chuyện hấp dẫn nhất của bóng đá hiện đại.

World Cup không cần Messi để tạo ra một trận khai mạc lịch sử

Nghe qua thì điều đó hoàn toàn hợp lý. Nếu Argentina gặp Algeria trong trận khai mạc, chúng ta sẽ có Messi ở tuổi 38 bước ra sân trong kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp, trên chính sân vận động từng chứng kiến Diego Maradona tạo nên những khoảnh khắc bất tử năm 1986. Đó là một hình ảnh đẹp, giàu biểu tượng và chắc chắn khiến truyền thông toàn cầu phát sốt.

Nhưng càng nghĩ về điều đó, tôi càng nhận ra một sự thật khá thú vị. World Cup chưa bao giờ cần những câu chuyện được sắp đặt hoàn hảo để tạo ra lịch sử. Trái lại, những trận khai mạc đáng nhớ nhất thường là những trận mà trước giờ bóng lăn, chẳng mấy ai nghĩ mình sắp được chứng kiến điều gì đặc biệt.

Những trận khai mạc người ta nhớ mãi không phải vì ngôi sao

Mỗi khi nhắc đến các trận khai mạc World Cup đáng nhớ nhất, tôi luôn nghĩ tới World Cup 1990 tại Italy. Argentina khi đó là nhà đương kim vô địch. Diego Maradona vẫn là vị vua của bóng đá thế giới. Phần lớn người hâm mộ đến sân với tâm thế xem một màn chào sân của nhà vua hơn là chờ đợi một cuộc chiến cân bằng.

Thậm chí trước giờ bóng lăn, Maradona còn tâng bóng trong vòng tròn giữa sân với sự tự tin của một người vừa chinh phục cả thế giới bốn năm trước. Thế rồi Cameroon thắng 1-0. Không ai nhớ trận đấu ấy vì Argentina chơi hay thế nào. Người ta nhớ nó vì đó là khoảnh khắc cả thế giới nhận ra World Cup không vận hành theo những gì chúng ta dự đoán.

Mười hai năm sau, World Cup 2002 lại tạo ra một cú sốc khác còn lớn hơn. Pháp bước vào giải đấu với tư cách đương kim vô địch thế giới, đương kim vô địch châu Âu và sở hữu một trong những đội hình mạnh nhất lịch sử của họ. Zidane, Henry, Vieira hay Barthez đều đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Đối thủ của họ chỉ là Senegal, đội tuyển lần đầu tiên xuất hiện ở World Cup.

Rồi Senegal thắng 1-0. Sau đó Pháp bị loại ngay từ vòng bảng mà không ghi nổi một bàn thắng. Hai mươi mấy năm đã trôi qua nhưng người ta vẫn nhắc về trận đấu ấy như một trong những cú sốc lớn nhất lịch sử World Cup.

Điều thú vị là cả Cameroon năm 1990 lẫn Senegal năm 2002 đều không nằm trong bất kỳ kịch bản quảng bá nào trước giải đấu. Không ai mua vé vì nghĩ mình sắp được xem một câu chuyện cổ tích. Nhưng chính những điều không ai chờ đợi ấy lại trở thành ký ức tồn tại lâu nhất.

Vấn đề không nằm ở Messi

Tôi hiểu vì sao nhiều người muốn Argentina đá trận khai mạc. Chúng ta đang sống trong giai đoạn cuối cùng của sự nghiệp Lionel Messi. Mỗi trận đấu của anh ở World Cup lúc này đều mang cảm giác của một chương cuối đang dần khép lại.

World Cup không cần Messi để tạo ra một trận khai mạc lịch sử

Nhưng nếu nhìn lại lịch sử, chính việc quá tập trung vào những biểu tượng đôi khi khiến chúng ta bỏ lỡ bản chất thực sự của World Cup. Điều làm nên sức hấp dẫn của giải đấu này không phải là việc ai xuất hiện trên poster hay ai bước ra sân đầu tiên. Điều làm nên sức hấp dẫn của nó là khả năng tạo ra những câu chuyện mà không ai có thể viết trước.

Cameroon năm 1990 không cần Maradona để trở thành huyền thoại. Senegal năm 2002 không cần Zidane để trở thành một phần của lịch sử. Và có lẽ Mexico hay Nam Phi năm nay cũng không cần Messi để biến trận đấu của họ thành điều mà người ta sẽ còn nhắc lại sau nhiều năm nữa.

Mexico và Nam Phi có nhiều câu chuyện hơn người ta nghĩ

Nếu bỏ qua cảm giác thất vọng ban đầu, Mexico gặp Nam Phi thực ra là một cặp đấu rất thú vị.

Mexico sẽ đá trên sân Azteca, một trong những sân vận động mang tính biểu tượng nhất lịch sử bóng đá thế giới. Đây là nơi Pelé nâng cúp năm 1970. Đây cũng là nơi Maradona chạm tay vào sự bất tử năm 1986. Rất ít sân vận động trên thế giới mang nhiều ký ức World Cup hơn Azteca.

Nam Phi cũng không phải cái tên xa lạ với những người yêu World Cup. Họ từng là chủ nhà năm 2010 và cũng chính là đội tham dự trận khai mạc ngày ấy. Điều thú vị là đối thủ của họ năm đó cũng chính là Mexico. Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 1-1 và mở ra kỳ World Cup được nhớ đến cùng tiếng kèn vuvuzela vang khắp các khán đài.

Mười sáu năm sau, hai đội lại gặp nhau trong trận mở màn. Chỉ riêng chi tiết ấy đã đủ để tạo nên một câu chuyện đáng kể.

Lịch sử thường xuất hiện ở nơi ít ai ngờ nhất

Tôi không biết Mexico hay Nam Phi sẽ thắng. Tôi cũng không biết trận đấu đó có trở thành một phần của lịch sử World Cup hay không.

Điều tôi biết là những gì từng xảy ra năm 1990 và 2002 đã dạy tôi một bài học rất đơn giản. Những trận đấu mà người ta kỳ vọng ít nhất thường lại là nơi lịch sử thích xuất hiện nhất. World Cup luôn có cách riêng để khiến chúng ta bất ngờ, và nó hiếm khi làm điều đó theo những gì truyền thông hay người hâm mộ đã chuẩn bị sẵn.

Có thể Messi sẽ tạo ra những khoảnh khắc đẹp nhất của World Cup 2026 vài ngày sau đó. Có thể Argentina sẽ tiếp tục hành trình bảo vệ ngôi vương và khiến cả thế giới phải dõi theo. Nhưng điều đó không có nghĩa trận khai mạc cần phải thuộc về họ.

Bởi sau tất cả, World Cup không cần Messi để tạo ra một trận khai mạc lịch sử. Nếu lịch sử của giải đấu này dạy chúng ta điều gì, thì đó là việc những khoảnh khắc đáng nhớ nhất thường xuất hiện ở đúng nơi mà chẳng ai nghĩ tới.

Cùng chuyên mục