World Cup và những cuộc cá cược bằng ly cà phê
Nếu có một thứ xuất hiện ở gần như mọi mùa World Cup tại Việt Nam, đó không phải là những tấm vé xem trực tiếp, cũng không phải những màn cá cược bạc triệu như trên phim ảnh. Thứ phổ biến nhất, quen thuộc nhất và có lẽ cũng đáng yêu nhất lại là một ly cà phê.

Tôi đã chứng kiến điều đó suốt nhiều kỳ World Cup. Hai người bạn ngồi trong quán, tranh luận xem Brazil hay Argentina mạnh hơn. Một anh đồng nghiệp khẳng định chắc nịch rằng Đức sẽ thắng ít nhất hai bàn. Một ông chú trong xóm tuyên bố đội bóng mình yêu thích sẽ vào chung kết. Và rồi câu kết quen thuộc luôn xuất hiện: “Thua thì mai bao cà phê.”
Nghe có vẻ rất nhỏ.
Nhưng nếu nghĩ kỹ hơn, đó có lẽ là hình thức cá cược đẹp nhất mà bóng đá từng tạo ra.
Chúng ta không cược vì ly cà phê
Nếu thật sự tính toán về giá trị vật chất, chẳng ai cần phải tranh luận cả buổi chỉ để đổi lấy một ly cà phê vài chục nghìn đồng. Số tiền đó quá nhỏ để tạo ra bất kỳ động lực kinh tế nào.
Điều người ta thật sự cược không phải là cà phê.
Người ta cược vào niềm tin.
Một fan Brazil tin rằng đội bóng áo vàng luôn biết cách tỏa sáng ở những thời khắc lớn. Một fan Argentina tin Messi hoặc thế hệ kế tiếp sẽ làm nên chuyện. Một người yêu bóng đá Anh lại tin rằng lần này có thể sẽ khác. Khi đặt cược ly cà phê, họ đang đặt cược vào cảm xúc, vào lòng trung thành và đôi khi là cả cái tôi bóng đá của mình.
Chính vì thế mà những cuộc cá cược ấy luôn vui vẻ. Người thắng không giàu lên. Người thua cũng chẳng mất gì đáng kể. Nhưng cả hai đều có thêm một câu chuyện để kể.
Có những ly cà phê kéo dài suốt bốn năm
World Cup khác những giải đấu thông thường ở chỗ nó quá hiếm.
Bốn năm là khoảng thời gian đủ dài để một học sinh trở thành sinh viên. Đủ dài để một người đổi việc. Đủ dài để một gia đình có thêm thành viên mới. Và vì thế, nhiều cuộc cá cược World Cup cũng mang một ý nghĩa rất khác.

Tôi từng biết hai người bạn cá cược trận chung kết World Cup 2018. Người thắng được bao cà phê trong một tháng. Nhưng rồi sau trận đấu, cả hai chuyển sang thành phố khác làm việc. Mãi đến World Cup 2022 họ mới gặp lại nhau và người thua vẫn nhớ món nợ cũ.
Bốn năm sau, ly cà phê ấy mới được thanh toán.
Nghe như chuyện đùa, nhưng đó là kiểu chuyện chỉ bóng đá mới tạo ra được.
Quán cà phê là “sàn giao dịch” lớn nhất mùa World Cup
Nếu bước vào một quán cà phê Việt Nam trong thời gian World Cup diễn ra, bạn sẽ thấy một hiện tượng rất đặc biệt.
Ở đó có đủ mọi tầng lớp. Sinh viên, nhân viên văn phòng, tài xế công nghệ, doanh nhân, người đã nghỉ hưu. Những người bình thường gần như không có điểm chung nào ngoài tình yêu bóng đá.
Và rồi họ bắt đầu tranh luận.
Ban đầu chỉ là dự đoán tỷ số. Sau đó là ai ghi bàn đầu tiên. Tiếp theo là đội nào vào bán kết. Cuối cùng là những lời hứa quen thuộc: người thua trả cà phê, người thua trả bữa sáng, người thua bao nguyên bàn.
Quán cà phê vào mùa World Cup đôi khi giống một diễn đàn bóng đá khổng lồ hơn là nơi bán đồ uống.
Những cuộc cá cược đáng nhớ nhất thường là những cuộc cá cược thua
Điều thú vị là ký ức đẹp nhất thường không thuộc về người thắng.
Người thắng chỉ đơn giản là được chứng minh mình đúng.
Người thua mới là người có nhiều câu chuyện để kể. Đó là cảm giác tin chắc đội nhà sẽ vô địch rồi chứng kiến họ bị loại ở phút cuối. Đó là đêm thức trắng xem trận đấu và sáng hôm sau phải mua cà phê cho cả phòng làm việc. Đó là cảm giác vừa tiếc vừa buồn cười khi nhận ra bóng đá chẳng bao giờ đi theo logic mình tưởng.
Nhiều năm sau, người ta thường không nhớ mình đã thắng bao nhiêu ly cà phê.
Nhưng người ta luôn nhớ những lần thua đau.
World Cup khiến người Việt trở nên gần nhau hơn
Có một điều tôi rất thích ở những cuộc cá cược bằng ly cà phê.
Nó gần như không tạo ra sự thù địch.

Người thắng cười. Người thua cũng cười. Cả hai vẫn ngồi chung bàn sáng hôm sau. Không ai thật sự tổn thương. Không ai mất mát điều gì quá lớn.
Trong một thế giới ngày càng nhiều tranh cãi, nơi mọi thứ đều có thể biến thành cuộc chiến trên mạng xã hội, những cuộc cá cược World Cup bằng ly cà phê lại mang đến cảm giác rất dễ chịu. Người ta có thể bất đồng quan điểm bóng đá nhưng vẫn vui vẻ ngồi cùng nhau sau trận đấu.
Đó là điều không phải môn thể thao nào cũng làm được.
Ly cà phê chưa bao giờ là nhân vật chính
Sau nhiều năm xem World Cup, tôi bắt đầu nhận ra thứ đáng nhớ nhất không phải những ly cà phê được thanh toán sau mỗi trận đấu.
Điều đáng nhớ nhất là những con người ngồi quanh chiếc bàn đó.
Có người giờ đã chuyển nơi ở. Có người đã lập gia đình. Có người không còn thức nổi đến ba giờ sáng như trước. Có những quán cà phê đã đóng cửa từ lâu. Có những nhóm bạn không còn gặp nhau thường xuyên nữa.
Nhưng mỗi khi World Cup quay trở lại, ký ức về những cuộc cá cược nhỏ bé ấy lại xuất hiện.
Bởi cuối cùng, World Cup chưa bao giờ chỉ là bóng đá.
Đó là những đêm thức khuya cùng bạn bè, những cuộc tranh luận không hồi kết, những lần cười vang vì một dự đoán sai hoàn toàn và những ly cà phê được trả bằng tình bạn nhiều hơn bằng tiền.
Có thể sau này chúng ta sẽ quên ai vô địch một kỳ World Cup nào đó.
Nhưng rất nhiều người vẫn sẽ nhớ cảm giác ngồi trong quán cà phê quen thuộc, chỉ vào màn hình và tự tin tuyên bố: “Đội này chắc chắn thắng.”
Rồi sáng hôm sau lặng lẽ đi mua cà phê cho cả bàn.