HomeVận độngNếu bố bạn là fan bóng đá, có lẽ...

Nếu bố bạn là fan bóng đá, có lẽ ông từng làm điều này

Có những ký ức bóng đá không nằm trên sân cỏ mà nằm trong căn phòng khách nhỏ, nơi một người bố thức trắng đêm xem World Cup và vô tình truyền tình yêu ấy cho con mình.

- Advertisement -

Nội dung

Tôi không nhớ trận đấu đầu tiên mình xem là trận nào.

Tôi cũng không nhớ tỷ số hay người ghi bàn hôm đó là ai. Điều duy nhất còn ở lại trong trí nhớ là hình ảnh bố ngồi trước chiếc tivi cũ giữa đêm khuya, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt ông trong căn phòng tối. Lúc ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu chiến thuật, luật việt vị hay ý nghĩa của một kỳ World Cup. Nhưng bằng một cách nào đó, tôi hiểu rằng trận đấu đó rất quan trọng với bố.

Nếu bố bạn là fan bóng đá, có lẽ ông từng làm điều này

Và có lẽ rất nhiều người trong chúng ta cũng lớn lên theo cách như vậy.

Nếu bố bạn là fan bóng đá, rất có thể ông từng đánh thức bạn dậy giữa đêm chỉ để xem một trận đấu mà bạn không hiểu gì.

Khi còn nhỏ, tôi từng nghĩ đó là điều kỳ lạ. Tại sao một người đàn ông phải thức đến hai hoặc ba giờ sáng chỉ để nhìn 22 người chạy theo một quả bóng? Tại sao hôm sau vẫn phải đi làm nhưng tối hôm trước lại nhất quyết không chịu ngủ? Và tại sao mỗi lần đội bóng yêu thích ghi bàn, ông lại hét lên lớn đến mức cả nhà đều tỉnh giấc?

Nhiều năm sau tôi mới hiểu.

Đó không chỉ là bóng đá.

Đó là niềm vui hiếm hoi mà người lớn cho phép mình giữ lại.

Thế hệ của bố chúng ta lớn lên trong một thời đại rất khác. Không có YouTube để xem lại highlight sau năm phút. Không có TikTok tóm tắt trận đấu trong ba mươi giây. Nếu bỏ lỡ một trận World Cup, gần như bạn sẽ không còn cơ hội nào để xem lại khoảnh khắc ấy theo đúng cảm xúc ban đầu.

Chính vì thế, mỗi kỳ World Cup đều mang ý nghĩa rất đặc biệt. Nó giống một lễ hội chỉ xuất hiện bốn năm một lần, nơi những người đàn ông bình thường tạm gác lại công việc, cơm áo và áp lực cuộc sống để trở về với phần trẻ tuổi nhất trong con người mình.

Có lẽ vì vậy mà họ sẵn sàng thức trắng.

Nếu bố bạn là fan bóng đá, rất có thể ông từng kể đi kể lại một câu chuyện mà bạn đã nghe hàng chục lần.

Có thể là bàn thắng của Maradona năm 1986. Có thể là cú vô-lê của Zidane. Có thể là Brazil 2002 của Ronaldo “béo” hay đội tuyển Ý năm 2006. Điều thú vị là những câu chuyện ấy thường không thay đổi theo thời gian. Mỗi lần kể lại, giọng ông vẫn hào hứng như thể trận đấu vừa mới diễn ra tối hôm qua.

Khi còn nhỏ, chúng ta thường thấy điều đó hơi buồn cười.

Đến lúc lớn lên, chúng ta mới nhận ra ký ức đẹp nào cũng được con người kể đi kể lại như vậy.

Nếu bố bạn là fan bóng đá, rất có thể ông từng mua cho bạn một chiếc áo đấu mà chính ông cũng không đủ tiền mua cho bản thân.

Ngày đó áo đấu không dễ tìm như bây giờ. Một chiếc áo Argentina, Brazil hay Manchester United đôi khi phải đi rất xa mới mua được. Nhiều người bố sẵn sàng để con mặc chiếc áo đẹp nhất trong khi bản thân vẫn mặc chiếc áo cũ đã bạc màu.

Lúc ấy chúng ta nghĩ đó chỉ là quần áo.

Nhiều năm sau mới hiểu đó là cách người lớn thể hiện tình yêu.

Nếu bố bạn là fan bóng đá, rất có thể ông từng ngồi xem một mình khi cả nhà đã ngủ hết.

Nếu bố bạn là fan bóng đá, có lẽ ông từng làm điều này

Tôi nghĩ đó là hình ảnh quen thuộc của hàng triệu gia đình Việt Nam mỗi kỳ World Cup. Một người đàn ông ngồi lặng trước màn hình tivi giữa đêm khuya, xung quanh là sự yên tĩnh tuyệt đối. Đôi khi ông không nói gì suốt cả trận. Đôi khi ông chỉ thở dài khi đội bóng mình yêu thua cuộc.

Nhưng sáng hôm sau, cuộc sống vẫn tiếp tục như chưa có gì xảy ra.

Chỉ có những người yêu bóng đá mới hiểu được cảm giác ấy.

Điều kỳ lạ nhất là rất nhiều người trong chúng ta cuối cùng lại trở thành phiên bản của bố mình.

Đến một lúc nào đó, chúng ta cũng bắt đầu thức khuya xem World Cup. Chúng ta cũng bắt đầu nhớ từng bàn thắng cũ. Chúng ta cũng bắt đầu tranh luận với bạn bè về những trận đấu đã diễn ra cách đây hàng chục năm. Và đôi khi, chúng ta bất ngờ nhận ra mình đang kể lại những câu chuyện bóng đá với sự hào hứng giống hệt bố ngày xưa.

Khoảnh khắc đó vừa buồn cười vừa xúc động.

Bởi nó nhắc chúng ta rằng thời gian đã trôi đi rất nhiều.

World Cup 2026 rồi sẽ kết thúc như mọi kỳ World Cup khác.

Những bàn thắng sẽ trở thành highlight. Những nhà vô địch mới sẽ xuất hiện. Những ngôi sao mới sẽ thay thế thế hệ cũ. Nhưng thứ còn ở lại lâu nhất có lẽ không phải chiếc cúp vàng hay những con số thống kê.

Thứ còn ở lại là ký ức.

Là hình ảnh người bố ngồi trước màn hình tivi giữa đêm. Là tiếng reo hò vang lên từ phòng khách. Là cảm giác được phép thức khuya một lần duy nhất vì có World Cup. Và là khoảnh khắc nhiều năm sau, khi nhìn lại, chúng ta nhận ra mình không chỉ nhớ một trận bóng.

Chúng ta đang nhớ về bố.

Cùng chuyên mục