Những trận đấu lớn nhất thường diễn ra vào lúc người lớn phải đi làm
Khi còn là sinh viên, tôi từng nghĩ World Cup là khoảng thời gian đẹp nhất trong bốn năm. Chỉ cần thức khuya, ngủ bù vào hôm sau và sống cùng bóng đá suốt một tháng. Mọi thứ khi ấy đơn giản đến mức tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình phải bỏ lỡ một trận đấu chỉ vì công việc.

Rồi cuộc sống thay đổi lúc nào không hay. Những trận đấu bắt đầu lúc 2 giờ sáng không còn là vấn đề lớn nhất. Thứ khó khăn hơn là cuộc họp lúc 8 giờ sáng hôm sau. Là bản báo cáo cần hoàn thành trước hạn. Là khách hàng đang chờ phản hồi. Là những trách nhiệm không thể trì hoãn chỉ vì đội bóng mình yêu thích chuẩn bị bước vào trận bán kết.
Đến một lúc nào đó, bạn nhận ra World Cup vẫn còn đó nhưng cách mình trải nghiệm nó đã khác rất nhiều. Bạn không còn xem bóng đá như một người có cả đêm để tận hưởng. Bạn xem bóng đá như một người đang tính toán xem mình có đủ tỉnh táo để làm việc vào sáng hôm sau hay không.
Người giao hàng vẫn chạy giữa đêm khi cả thành phố ngồi trước màn hình
Một trong những điều khiến tôi luôn suy nghĩ mỗi khi World Cup diễn ra là cảm giác thành phố dường như chia thành hai thế giới song song. Một thế giới đang hò reo vì bàn thắng, đang tranh cãi vì quyết định của trọng tài và đang sống cùng từng phút trên sân cỏ. Thế giới còn lại vẫn tiếp tục vận hành như bình thường.
Tôi từng gọi đồ ăn vào giữa một trận đấu World Cup cách đây vài năm. Khi nhận túi đồ từ tay một anh shipper, tôi bất giác hỏi anh có xem trận đấu không. Anh chỉ cười rồi nói rằng nếu trận đấu kết thúc sớm và đơn hàng thưa đi một chút thì may ra mới kịp xem hiệp hai.
Câu trả lời ấy khiến tôi nhớ rất lâu.
Trong lúc hàng triệu người đang tranh luận về một bàn thắng, vẫn có những người chạy xe xuyên đêm để giao đồ ăn, chở khách hoặc hoàn thành chuyến hàng cuối cùng trong ngày. Họ biết World Cup đang diễn ra. Họ cũng có đội bóng yêu thích. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng cho phép người ta ngồi xuống trước màn hình và tận hưởng mọi khoảnh khắc.
Những người làm ca đêm có lẽ hiểu World Cup theo một cách khác
Tôi có một người bạn làm trong ngành y. Cậu ấy từng nói đùa rằng World Cup là khoảng thời gian duy nhất người ta vừa muốn bệnh viện yên tĩnh vừa muốn đội tuyển mình ghi thật nhiều bàn thắng.
Trong khi hàng triệu người đếm ngược đến giờ bóng lăn, rất nhiều bác sĩ, y tá, nhân viên trực cấp cứu hoặc nhân viên an ninh vẫn bước vào ca làm việc như mọi ngày. Họ biết một trận đấu lớn đang diễn ra ngoài kia nhưng trách nhiệm của họ không cho phép mình dành sự chú ý cho nó.
Có những trận chung kết World Cup mà họ chỉ biết tỷ số sau khi mọi thứ đã kết thúc từ lâu. Có những bàn thắng kinh điển mà họ chỉ xem lại vào sáng hôm sau khi ca trực kết thúc. Với họ, World Cup không phải trải nghiệm theo thời gian thực giống phần lớn người hâm mộ. Nó giống như một cuốn sách mà người ta phải đọc lại sau khi tất cả đã biết cái kết.
Người lớn dần học cách xem bóng đá bằng những khoảng thời gian rất nhỏ
Có một điều tôi nhận ra sau nhiều năm đi làm. Người lớn không hẳn mất đi tình yêu với bóng đá. Họ chỉ không còn sở hữu thời gian như trước.
Khi còn trẻ, chúng ta có thể dành trọn một buổi tối để xem trước trận đấu, xem trận đấu và tiếp tục tranh luận sau trận đấu. Khi trưởng thành, nhiều người phải học cách theo dõi World Cup bằng những khoảng thời gian ngắn ngủi giữa công việc và cuộc sống.

Có người xem hiệp một rồi đi ngủ để sáng mai còn đưa con đến trường. Có người chỉ kịp xem lại highlight trên điện thoại lúc nghỉ trưa. Có người bật trận đấu trên màn hình nhỏ trong khi vẫn đang hoàn thành những dòng email cuối cùng trong ngày.
Nghe có vẻ kém lãng mạn hơn thời tuổi trẻ, nhưng cũng chính điều đó khiến tôi trân trọng tình yêu bóng đá của người trưởng thành hơn rất nhiều. Bởi khi thời gian trở thành thứ khan hiếm, những gì người ta vẫn cố gắng giữ lại thường là những thứ thật sự quan trọng.
Có những người không xem được trận đấu nhưng vẫn sống cùng World Cup
Điều thú vị nhất của World Cup nằm ở chỗ không phải ai cũng cần ngồi trước màn hình để cảm nhận nó. Chỉ cần bước ra đường, ghé vào một quán cà phê hay mở mạng xã hội, bạn đều cảm nhận được bầu không khí rất đặc biệt mà giải đấu này mang lại.
Có những người không xem nổi một trận nào trọn vẹn nhưng vẫn biết ai đang dẫn đầu danh sách ghi bàn. Có những người chỉ đọc tin tức vào sáng hôm sau nhưng vẫn hào hứng khi nhắc đến World Cup. Có những người chẳng thể thức khuya nhưng vẫn cảm thấy mình là một phần của sự kiện ấy.
Có lẽ đó là điều làm World Cup khác biệt với phần lớn các giải đấu khác. Nó không chỉ là bóng đá. Nó là một trải nghiệm tập thể mà ngay cả những người không thể theo dõi trực tiếp vẫn có thể cảm nhận được.
Những người bỏ lỡ trận đấu đôi khi lại là những người yêu bóng đá nhất
Càng lớn tuổi, tôi càng ít trách những người không thể xem bóng đá như trước. Thực tế, nhiều người trong số họ có thể yêu môn thể thao này hơn bất kỳ ai.
Họ từng thức trắng đêm vì World Cup.
Họ từng thuộc lòng đội hình Brazil, Argentina hay Đức.
Họ từng tranh luận hàng giờ về Ronaldo, Zidane hay Messi.
Chỉ là bây giờ họ còn phải lo thêm rất nhiều thứ khác.
Công việc.
Gia đình.
Con cái.
Những hóa đơn.
Những trách nhiệm.
Cuộc sống đôi khi buộc người ta phải lựa chọn. Và không phải lúc nào bóng đá cũng được ưu tiên.
Nhưng điều đó không có nghĩa tình yêu dành cho World Cup biến mất. Nó chỉ thay đổi hình dạng. Nó trở nên lặng lẽ hơn, trưởng thành hơn và thực tế hơn.
Vì thế mỗi khi World Cup bắt đầu, tôi luôn nghĩ đến những người không thể ngồi trước màn hình như hàng tỷ khán giả khác. Những bác sĩ đang trực đêm. Những tài xế vẫn chạy xe ngoài đường. Những nhân viên đang hoàn thành ca làm việc cuối cùng. Những ông bố bà mẹ đang dỗ con ngủ trước giờ đi làm sáng hôm sau.
Có thể họ không xem được mọi trận đấu. Có thể họ bỏ lỡ nhiều khoảnh khắc đáng nhớ. Nhưng bằng một cách nào đó, họ vẫn là một phần của World Cup. Và đôi khi, chính những người phải tiếp tục làm việc khi cả thế giới đang xem bóng đá mới là những người hiểu rõ nhất giá trị của từng trận đấu mà mình có cơ hội được xem.