World Cup luôn đến cùng cảm giác rất lạ mà chỉ những người yêu bóng đá lâu năm mới hiểu
Tôi không nhớ nổi đã xem bao nhiêu kỳ World Cup trong đời. Ký ức đầu tiên có lẽ là World Cup 2002, khi tôi còn đủ nhỏ để nghĩ rằng Ronaldo với mái tóc kỳ lạ là cầu thủ nổi tiếng nhất hành tinh và việc thức khuya xem bóng đá là một đặc quyền của người lớn. Từ đó đến nay, bốn năm một lần, giải đấu ấy lại quay trở lại như một cột mốc đặc biệt trong cuộc sống.

Điều thú vị là mỗi kỳ World Cup đều gắn với một phiên bản khác của chính tôi. World Cup 2006 là cậu học sinh còn đang lo bài kiểm tra cuối kỳ. World Cup 2010 là chàng trai trẻ vừa bước vào đời. World Cup 2018 là người bắt đầu bận rộn với công việc. World Cup 2022 là một người đàn ông đã có quá nhiều trách nhiệm trên vai. Và đến World Cup 2026, tôi chợt nhận ra mình đã đi cùng giải đấu này hơn hai mươi năm.
Có những cầu thủ đã giải nghệ. Có những sân vận động không còn tồn tại. Có những đội tuyển từng hùng mạnh giờ trở thành quá khứ. Nhưng cảm giác đêm khai mạc World Cup vẫn gần như nguyên vẹn. Nó giống như lần đầu tiên cơn mưa mùa hạ đổ xuống Sài Gòn sau nhiều tháng nắng nóng. Bạn biết nó sẽ đến, nhưng khi nó thực sự xuất hiện, bạn vẫn thấy lòng mình thay đổi đôi chút.
Đêm khai mạc World Cup, Sài Gòn luôn là một thành phố khác
Có một điều rất kỳ lạ về Sài Gòn mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác mình từng đi qua.
Đây là thành phố luôn bận rộn. Ban ngày bận rộn đã đành. Ban đêm cũng bận rộn. Người ta ăn khuya, uống cà phê khuya, làm việc khuya và đôi khi sống như thể ngày mai chưa cần phải đến. Nhưng vào những đêm World Cup, nhịp sống ấy lại thay đổi theo một cách rất riêng.
Khoảng mười giờ tối, nhiều khu vực trung tâm bắt đầu xuất hiện những nhóm người mặc áo đấu. Những chiếc xe máy chở hai hoặc ba người hướng về cùng một điểm đến. Các quán cà phê bóng đá bật sáng hơn thường lệ. Những màn hình lớn được kiểm tra lại lần cuối. Nhân viên phục vụ chuẩn bị cho một đêm dài hơn mọi ngày.
Điều thú vị là phần lớn những người xuất hiện ở đó không quen biết nhau. Họ đến từ những công việc khác nhau, những độ tuổi khác nhau và những hoàn cảnh khác nhau. Nếu gặp nhau ngoài đường, có thể họ sẽ chẳng bao giờ trò chuyện. Nhưng World Cup luôn có khả năng tạo ra một vùng đất trung lập kỳ lạ, nơi mọi người sẵn sàng ngồi cạnh nhau trong nhiều giờ chỉ vì cùng chờ tiếng còi khai cuộc.
Tôi không còn xem World Cup giống hồi hai mươi tuổi nữa
Ngày còn trẻ, World Cup đối với tôi gần như là tất cả.
Tôi có thể thuộc đội hình chính của hàng chục đội tuyển. Tôi nhớ lịch thi đấu từng trận. Tôi tranh cãi về chiến thuật. Tôi thức trắng đêm rồi sáng hôm sau vẫn đến trường hoặc đi làm với đôi mắt đỏ ngầu mà không thấy đó là vấn đề gì lớn lao.
Bây giờ mọi thứ đã khác.
Tôi vẫn yêu bóng đá. Thậm chí có lẽ còn yêu hơn trước. Nhưng tình yêu ấy bớt ồn ào hơn. Tôi không còn xem mỗi trận đấu như một cuộc chiến sinh tử. Tôi không còn nổi nóng vì một bàn thua hay mất ngủ nhiều ngày vì đội bóng mình yêu thất bại.
Có lẽ tuổi tác làm điều đó với tất cả chúng ta.
Khi còn trẻ, chúng ta yêu bóng đá bằng cảm xúc. Khi trưởng thành hơn, chúng ta yêu bóng đá bằng ký ức.
Và chính vì thế, World Cup 2026 khiến tôi xúc động theo một cách khác. Tôi không chỉ nhìn thấy những cầu thủ trên sân. Tôi nhìn thấy cả những phiên bản cũ của chính mình đang ngồi đâu đó trong đám đông.
Điều đẹp nhất của World Cup không nằm trên sân cỏ
Nếu ai đó hỏi tôi điều gì khiến World Cup khác biệt so với Champions League, Premier League hay bất kỳ giải đấu nào khác, tôi sẽ trả lời rằng đó là cảm giác cộng đồng.
Trong suốt bốn năm, thế giới bóng đá bị chia thành vô số phe phái. Người hâm mộ tranh cãi về câu lạc bộ, về cầu thủ, về giải đấu. Nhưng khi World Cup đến, mọi thứ đột nhiên trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Bạn có thể bắt chuyện với một người xa lạ chỉ bằng câu hỏi: “Anh nghĩ đội nào vô địch?”
Bạn có thể ngồi cạnh một người chưa từng gặp trước đó và cùng trải qua chín mươi phút căng thẳng như thể đã quen nhau từ lâu.

Bạn có thể chứng kiến hàng trăm người đồng loạt đứng bật dậy sau một bàn thắng mà không ai cần hẹn trước.
Trong một thế giới ngày càng cá nhân hóa, nơi mỗi người sống trong thuật toán riêng của mình, những khoảnh khắc ấy ngày càng trở nên hiếm hoi. Và có lẽ đó mới là điều khiến World Cup đặc biệt đến vậy.
Đêm nay tôi ở đâu khi World Cup bắt đầu?
Nếu đây là một bài viết về bóng đá, có lẽ tôi sẽ kể cho bạn nghe về đội hình ra sân, chiến thuật hay những ngôi sao đáng chú ý nhất của giải đấu.
Nhưng đây không phải bài viết như vậy.
Đêm World Cup 2026 khai mạc, tôi ngồi ở một quán cà phê bóng đá quen thuộc giữa Sài Gòn. Không phải quán đẹp nhất. Không phải quán lớn nhất. Chỉ là nơi tôi đã từng xem rất nhiều trận đấu trong nhiều năm qua.
Xung quanh tôi là những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Có những người trẻ hơn tôi rất nhiều. Có những chú trung niên đã ngoài năm mươi. Có những nhóm bạn đi cùng nhau. Có những người ngồi một mình giống tôi.
Khi trận đấu bắt đầu, không ai còn quan tâm người bên cạnh làm nghề gì, kiếm được bao nhiêu tiền hay có bao nhiêu người theo dõi trên mạng xã hội. Trong gần hai tiếng đồng hồ, tất cả chỉ là những người yêu bóng đá.
Và khi nhìn quanh quán vào khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra có lẽ đây mới là điều khiến World Cup tồn tại lâu đến vậy. Không phải những chiếc cúp. Không phải những siêu sao. Không phải những hợp đồng truyền hình trị giá hàng tỷ đô la.
World Cup tồn tại bởi vì nó cho con người một lý do để cùng nhau cảm thấy một điều gì đó.
Khi tiếng còi khai cuộc vang lên
Đến một độ tuổi nào đó, người ta bắt đầu hiểu rằng điều quý giá nhất trong cuộc sống không phải là những sự kiện lớn lao. Thứ đáng nhớ nhất thường là cảm giác của mình khi sự kiện ấy xảy ra.
Có thể vài tuần nữa tôi sẽ quên tỷ số của trận khai mạc.
Có thể vài năm nữa tôi sẽ không nhớ ai ghi bàn đầu tiên của World Cup 2026.
Nhưng tôi biết mình sẽ nhớ cảm giác của đêm nay.
Tôi sẽ nhớ những con đường Sài Gòn vẫn còn sáng đèn lúc nửa đêm. Tôi sẽ nhớ tiếng xe máy chạy ngang qua quán cà phê. Tôi sẽ nhớ những tiếng hò reo vang lên từ những chiếc màn hình lớn. Và tôi sẽ nhớ cảm giác ngồi giữa một thành phố gần mười triệu dân nhưng lại thấy mọi người đang chia sẻ cùng một nhịp cảm xúc.
World Cup 2026 rồi sẽ kết thúc. Một đội tuyển sẽ nâng cúp. Một thế hệ cầu thủ sẽ bước sang chương mới. Cuộc sống rồi sẽ quay lại với guồng quay thường ngày.
Nhưng ít nhất trong đêm đầu tiên này, Sài Gòn lại một lần nữa thức trắng vì bóng đá.
Và tôi thấy mình thật may mắn vì vẫn còn ở đây để chứng kiến điều đó.