HomeTiêu điểmTại sao tôi vẫn đặt báo thức lúc 3...

Tại sao tôi vẫn đặt báo thức lúc 3 giờ sáng dù biết MU có thể thua?

Có những thứ trong cuộc đời càng lớn tuổi người ta càng làm ít đi. Thức khuya là một trong số đó. Nhưng kỳ lạ là sau hơn 20 năm làm fan Manchester United, tôi vẫn nhiều lần đặt báo thức lúc 3 giờ sáng để xem đội bóng của mình thi đấu, ngay cả khi biết trước khả năng thất vọng còn cao hơn niềm vui. Nhiều người hỏi tại sao vẫn làm như vậy. Tôi từng nghĩ câu trả lời nằm ở bóng đá. Sau này tôi mới nhận ra nó chẳng liên quan nhiều đến kết quả trận đấu. Nó liên quan đến một điều khác sâu hơn rất nhiều.

- Advertisement -

Nội dung

Có những thói quen tồn tại lâu hơn cả lý trí

Nếu nói bằng lý trí của một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, việc thức dậy lúc 3 giờ sáng để xem Manchester United hiện tại đôi khi là một quyết định rất khó giải thích. Sáng hôm sau vẫn phải đi làm, vẫn phải họp hành, vẫn phải giải quyết hàng chục công việc dang dở. Cơ thể cũng không còn dễ dàng hồi phục như thời hai mươi tuổi, khi có thể thức trắng đêm rồi sáng hôm sau vẫn đi học hoặc đi làm bình thường.

Tại sao tôi vẫn đặt báo thức lúc 3 giờ sáng dù biết MU có thể thua?

Vậy mà cứ mỗi lần thấy lịch thi đấu hiện lên với khung giờ 2 giờ 45 hay 3 giờ sáng, tôi vẫn vô thức mở điện thoại đặt báo thức. Có những trận trước giờ bóng lăn vài tiếng tôi còn tự nhủ chắc lần này ngủ luôn cho khỏe. Nhưng đến cuối cùng, chiếc báo thức vẫn được cài như một phản xạ đã ăn sâu vào cuộc sống từ rất nhiều năm trước.

Tôi nghĩ đó là điều chỉ những người theo một đội bóng đủ lâu mới hiểu. Sau hàng chục năm, việc xem đội bóng thi đấu không còn là một hoạt động giải trí đơn thuần nữa. Nó giống một phần trong nhịp sống của mình, giống như việc mỗi sáng uống một ly cà phê hay mỗi chiều đi ngang qua một con đường quen thuộc. Người ta không làm vì cần lý do. Người ta làm vì nó đã trở thành một phần của chính mình.

Thứ tôi chờ đợi không phải là chiến thắng

Có một sự thật mà nhiều fan bóng đá lâu năm thường không muốn thừa nhận. Đó là càng theo dõi một đội bóng lâu, chúng ta càng hiểu rằng chiến thắng không phải lúc nào cũng đến. Đặc biệt với những người yêu Manchester United trong hơn một thập kỷ gần đây, cảm giác ấy càng trở nên quen thuộc.

Ngày còn trẻ, tôi xem bóng đá với tâm thế rất khác. Tôi luôn tin MU sẽ thắng. Tôi luôn tin đội bóng của mình sẽ tìm ra cách vượt qua khó khăn. Thất bại khi đó là điều gì đó bất thường, gần như không thể chấp nhận được.

Nhưng thời gian thay đổi tất cả. Sau những mùa giải đầy biến động, sau những lần thay HLV, sau những thất bại khiến người hâm mộ thất vọng kéo dài từ tuần này sang tháng khác, tôi dần hiểu rằng bóng đá cũng giống cuộc sống. Không phải lúc nào mọi thứ cũng diễn ra theo cách mình muốn.

Điều kỳ lạ là khi chấp nhận điều đó, tôi lại thấy việc xem bóng đá nhẹ nhàng hơn. Tôi không còn thức dậy lúc 3 giờ sáng vì tin chắc MU sẽ thắng. Tôi thức dậy vì muốn được chứng kiến bất cứ điều gì xảy ra. Một chiến thắng bất ngờ sẽ rất tuyệt. Một thất bại đau đớn cũng là một phần của câu chuyện. Quan trọng là mình đã có mặt ở đó.

Những đêm 3 giờ sáng đôi khi không phải để xem bóng đá

Tôi nhớ rất nhiều trận đấu. Nhưng điều tôi nhớ nhiều hơn lại là những khoảnh khắc xung quanh trận đấu.

Đó là cảm giác căn hộ cả thành phố chìm trong im lặng. Ngoài cửa sổ chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt và vài chiếc xe hiếm hoi chạy ngang. Chiếc máy pha cà phê phát ra những âm thanh nhỏ trong bếp. Tiếng bình luận viên vang lên trong căn phòng tối. Trên màn hình là sân vận động cách mình nửa vòng trái đất, nơi hàng chục nghìn người đang hò hét trong khi cả khu phố của mình vẫn đang ngủ.

Có những đêm MU thắng, tôi vui. Có những đêm MU thua, tôi thất vọng. Nhưng điều đọng lại nhiều năm sau thường không phải tỷ số. Điều còn lại là cảm giác mình từng sống trong khoảnh khắc đó.

Giống như khi nhìn lại một chuyến đi cũ, thứ người ta nhớ thường không phải hóa đơn khách sạn hay giờ khởi hành của chuyến bay. Điều người ta nhớ là bầu không khí, là cảm xúc và là những chi tiết rất nhỏ mà lúc đó tưởng như không quan trọng.

Manchester United giống một người bạn cũ hơn là một đội bóng

Tôi từng nghĩ mình yêu Manchester United vì những danh hiệu. Sau này tôi mới hiểu điều giữ mình ở lại không phải là những chiếc cúp.

Trong hơn hai mươi năm qua, có những người bạn biến mất khỏi cuộc sống. Có những đồng nghiệp chuyển việc. Có những hàng quán quen thuộc đóng cửa. Có những góc phố Sài Gòn thay đổi đến mức không còn nhận ra.

Nhưng Manchester United vẫn ở đó.

Mỗi cuối tuần, cái tên ấy vẫn xuất hiện trên lịch thi đấu. Chiếc áo đỏ ấy vẫn bước ra sân. Dù đội hình thay đổi, HLV thay đổi hay cả thế giới bóng đá thay đổi, vẫn có một điều gì đó quen thuộc khiến tôi cảm thấy mình đang gặp lại một người bạn cũ.

Người bạn ấy đôi khi làm mình thất vọng. Đôi khi khiến mình bực bội. Đôi khi làm mình mất ngủ vì những trận đấu không đáng thua. Nhưng cũng giống như nhiều mối quan hệ lâu năm khác trong cuộc đời, sự gắn bó không còn được xây dựng trên thành tích hay cảm xúc nhất thời nữa. Nó được xây dựng trên thời gian.

Có những thứ càng vô lý càng đáng quý

Tại sao tôi vẫn đặt báo thức lúc 3 giờ sáng dù biết MU có thể thua?

Nếu nhìn từ bên ngoài, việc một người đàn ông trung niên thức dậy lúc 3 giờ sáng để xem một trận bóng đá thực sự khá vô lý. Đó là điều không tạo ra tiền bạc. Không giúp thăng tiến công việc. Không làm cuộc sống thực tế dễ dàng hơn.

Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra không phải mọi thứ đáng giá đều phải hữu ích.

Chúng ta vẫn giữ những cuốn sách cũ dù không đọc nữa. Chúng ta vẫn lưu những bài hát từ hai mươi năm trước dù hiếm khi mở lại. Chúng ta vẫn nhớ những quán cà phê đã đóng cửa từ lâu. Chúng ta vẫn giữ những chiếc áo cũ dù biết sẽ không mặc lại.

Không phải vì chúng còn công dụng. Mà vì chúng giúp chúng ta nhớ mình từng là ai.

Đối với tôi, những đêm thức dậy xem Manchester United cũng giống như vậy. Chúng kết nối tôi với cậu sinh viên nghèo từng xem bóng đá trong phòng trọ nóng bức. Chúng kết nối tôi với những người bạn cũ từng ngồi xem cùng nhau suốt đêm. Chúng kết nối tôi với một phần ký ức mà thời gian không thể lấy đi.

Rồi một ngày nào đó tôi sẽ không còn thức dậy lúc 3 giờ sáng nữa

Tôi biết điều đó sẽ xảy ra.

Sẽ có một ngày cơ thể không còn cho phép mình dễ dàng thức khuya như bây giờ. Sẽ có một ngày công việc hoặc sức khỏe quan trọng hơn một trận bóng đá. Sẽ có một ngày tôi chọn ngủ tiếp thay vì bật màn hình lên xem đội bóng của mình thi đấu.

Nhưng có lẽ chính vì biết ngày đó sẽ đến nên tôi càng trân trọng những lần mình vẫn còn làm được điều đó.

Bởi cuối cùng, điều đáng nhớ nhất của việc làm fan bóng đá không nằm ở những chiếc cúp. Điều đáng nhớ nhất là những năm tháng mình đã sống cùng đội bóng ấy. Những lần vui mừng, những lần thất vọng, những đêm thức trắng và cả những buổi sáng đi làm với đôi mắt đỏ hoe sau một trận đấu kéo dài đến gần bình minh.

Câu trả lời thật sự

Nếu ai đó hỏi tại sao tôi vẫn đặt báo thức lúc 3 giờ sáng dù biết Manchester United hoàn toàn có thể thua, tôi nghĩ câu trả lời ngắn gọn nhất là thế này:

Tôi không thức dậy vì kết quả.

Tôi thức dậy vì đó là một phần của cuộc đời mình.

Cũng giống như nhiều điều đẹp đẽ khác trong cuộc sống, giá trị của nó không nằm ở việc cuối cùng mình nhận được gì. Giá trị của nó nằm ở việc mình đã chọn có mặt.

Và đôi khi, với một người hâm mộ bóng đá lâu năm, chỉ riêng việc được ngồi đó giữa đêm khuya, cầm ly cà phê nóng, nhìn đội bóng mình yêu bước ra sân, đã là một lý do đủ lớn để bấm nút đặt báo thức thêm một lần nữa.

Cùng chuyên mục