Có những thứ quý giá vì chúng không xuất hiện thường xuyên
Tôi từng nhiều lần tự hỏi điều gì khiến World Cup khác biệt đến vậy. Về mặt chuyên môn, Champions League có thể sở hữu những trận đấu đỉnh cao hơn. Premier League có thể mang đến sự hấp dẫn kéo dài suốt mười tháng trong năm. EURO đôi khi cũng không hề kém cạnh về chất lượng chuyên môn. Thế nhưng cứ mỗi lần World Cup xuất hiện, cả thế giới lại có cảm giác như đang chứng kiến một điều gì đó lớn lao hơn tất cả những giải đấu còn lại.

Người ta xin nghỉ làm để xem bóng đá, thức trắng nhiều đêm liên tiếp, tranh luận với những người bạn đã lâu không gặp và dành hàng giờ đồng hồ chỉ để nói về những trận đấu còn chưa diễn ra. Tôi nghĩ lý do nằm ở chỗ World Cup không đến thường xuyên. Nó xuất hiện đủ hiếm để chúng ta cảm thấy mình đang đứng trước một sự kiện mà nếu bỏ lỡ, sẽ phải chờ thêm bốn năm nữa mới có cơ hội nhìn thấy lần tiếp theo.
Nếu World Cup được tổ chức mỗi năm một lần, rất có thể tất cả những cảm xúc ấy sẽ nhạt đi đáng kể. Con người vốn có khả năng thích nghi rất nhanh với những điều lặp lại. Thứ từng khiến chúng ta phấn khích tột độ ở lần đầu tiên sẽ dần trở thành điều quen thuộc sau nhiều lần xuất hiện. Đó là lý do một món ăn yêu thích không còn ngon như trước nếu ngày nào cũng ăn, hay một bản nhạc tuyệt vời cũng mất đi phần nào sức hút nếu được phát liên tục. World Cup có lẽ hiểu rất rõ điều đó, dù chính nó không hề có khả năng lựa chọn số phận của mình.
Chúng ta không chỉ chờ World Cup, chúng ta sống giữa hai kỳ World Cup
Khi nhìn lại cuộc đời mình, tôi nhận ra có rất nhiều ký ức được đánh dấu bằng các kỳ World Cup. World Cup 2002 là những buổi sáng dậy thật sớm để xem Ronaldo cạo đầu kỳ lạ rồi ghi bàn hết trận này đến trận khác. World Cup 2006 là thời điểm tôi bắt đầu hiểu thế nào là nỗi buồn khi một thần tượng bị loại. World Cup 2014 gắn với những đêm hè thức trắng cùng bạn bè trong quán cà phê chật kín người. World Cup 2018 là khi công việc bắt đầu bận rộn hơn nhưng tôi vẫn cố sắp xếp thời gian để theo dõi từng trận đấu. World Cup 2022 lại diễn ra trong một giai đoạn hoàn toàn khác của cuộc sống và kết thúc bằng khoảnh khắc Lionel Messi nâng cao chiếc cúp vàng mà cả thế giới đã chờ đợi suốt gần hai thập kỷ.

Điều thú vị là khi nhớ về những giải đấu ấy, tôi không chỉ nhớ bóng đá. Tôi nhớ mình là ai ở thời điểm đó. Tôi nhớ những người xuất hiện bên cạnh mình. Tôi nhớ những câu chuyện xảy ra ngoài sân cỏ. World Cup vô tình trở thành cột mốc để chúng ta đo thời gian trôi qua. Chúng ta không đơn thuần chờ đợi giải đấu này. Chúng ta sống trong khoảng thời gian giữa hai kỳ World Cup và nhận ra mình đã thay đổi nhiều thế nào khi nó quay trở lại.
Mọi tình yêu đều cần sự chờ đợi
Tôi từng nghĩ rằng càng nhiều bóng đá càng tốt. Có những giai đoạn tôi xem gần như mọi thứ có thể xem, từ Premier League, La Liga, Serie A cho đến Champions League, Europa League, Nations League và đủ loại giải đấu khác. Nhưng rồi theo thời gian, tôi nhận ra việc một sự kiện xuất hiện quá thường xuyên đôi khi lại khiến nó đánh mất sự đặc biệt vốn có. Những trận đấu lớn dần trở thành chuyện bình thường. Những bàn thắng đẹp chỉ tồn tại vài giờ trên mạng xã hội trước khi bị thay thế bởi một bàn thắng đẹp khác. Những khoảnh khắc từng đủ sức khiến cả thế giới dừng lại giờ chỉ còn là một phần nhỏ trong dòng chảy thông tin bất tận.
World Cup thì khác. Nó xuất hiện rồi biến mất. Nó không cố giữ sự chú ý của chúng ta quanh năm. Nó không bắt chúng ta phải quan tâm đến nó mỗi tuần. Chính sự vắng mặt kéo dài ấy lại khiến ngày trở lại trở nên đáng nhớ hơn. Giống như một người bạn sống ở rất xa mà bạn chỉ gặp vài năm một lần, mỗi cuộc gặp đều có giá trị riêng vì bạn biết rằng khoảnh khắc đó sẽ không kéo dài mãi mãi.
World Cup hấp dẫn vì nó không cho cơ hội làm lại quá nhiều

Một trong những điều khiến World Cup luôn mang đến cảm giác đặc biệt là bởi nó vô cùng tàn nhẫn. Một cầu thủ có thể thống trị bóng đá thế giới suốt nhiều năm nhưng vẫn kết thúc sự nghiệp mà không bao giờ vô địch World Cup. Cristiano Ronaldo đã dành gần hai thập kỷ để theo đuổi chiếc cúp vàng nhưng vẫn chưa chạm tay vào nó. Lionel Messi cần tới năm kỳ World Cup mới hoàn thành giấc mơ của mình. Luka Modric đã đưa Croatia vào chung kết nhưng vẫn phải chấp nhận đứng nhìn người khác nâng cúp.
Nếu giải đấu này diễn ra hàng năm, những câu chuyện ấy sẽ hoàn toàn khác. Một thất bại không còn mang sức nặng quá lớn vì cơ hội tiếp theo chỉ cách đó mười hai tháng. Một thế hệ vàng không còn phải sống trong áp lực rằng họ chỉ có một hoặc hai cơ hội cuối cùng. Những giọt nước mắt sau mỗi trận thua sẽ bớt đau hơn vì người ta biết rằng cơ hội sửa sai đang ở rất gần. Nhưng chính điều đó lại làm mất đi thứ khiến World Cup trở nên độc nhất. Giá trị của giải đấu nằm ở việc thời gian không chờ đợi ai. Khi một World Cup kết thúc, bốn năm tiếp theo có thể thay đổi hoàn toàn sự nghiệp của một cầu thủ, thậm chí thay đổi cả cuộc đời của một người hâm mộ.
Điều chúng ta yêu có thể không phải là bóng đá
Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra điều mình nhớ nhất về World Cup hiếm khi là tỷ số. Tôi không nhớ chính xác mọi trận đấu đã diễn ra như thế nào, nhưng tôi nhớ cảm giác khi xem chúng. Tôi nhớ những con đường vắng tanh trong đêm vì mọi người đều ở trong nhà theo dõi trận đấu. Tôi nhớ những tiếng hò reo vang lên từ những quán cà phê đông nghịt người. Tôi nhớ những cuộc gọi lúc nửa đêm từ bạn bè chỉ để tranh luận xem bàn thắng đó có thực sự đẹp như mọi người đang ca ngợi hay không. Tôi nhớ những người từng xuất hiện trong các kỳ World Cup trước nhưng giờ không còn ở bên cạnh nữa.
Bóng đá chỉ là chất xúc tác. Điều chúng ta thực sự yêu là những ký ức được tạo ra xung quanh nó. Và ký ức luôn cần thời gian để trưởng thành. Nếu World Cup xuất hiện hàng năm, có lẽ chúng ta vẫn xem, vẫn tranh luận, vẫn cổ vũ. Nhưng rất có thể chúng ta sẽ không còn cảm giác rằng mình đang tham dự một phần đặc biệt của cuộc đời mỗi khi giải đấu bắt đầu.
World Cup đặc biệt vì nó biết cách biến mất đúng lúc

Thế giới hiện đại luôn vận hành theo hướng nhiều hơn, nhanh hơn và liên tục hơn. Các nền tảng mạng xã hội muốn giữ chúng ta ở lại từng phút. Các giải đấu muốn xuất hiện quanh năm. Các thương hiệu muốn liên tục chiếm lấy sự chú ý của người dùng. Trong bối cảnh ấy, World Cup lại là một ngoại lệ hiếm hoi. Nó xuất hiện trong một tháng, tạo ra hàng triệu câu chuyện rồi lặng lẽ biến mất suốt bốn năm.
Đó chính là bí mật lớn nhất đằng sau sức hấp dẫn của giải đấu này. Chúng ta không yêu World Cup chỉ vì bóng đá. Chúng ta yêu nó vì nó nhắc chúng ta về thời gian. Nó nhắc chúng ta rằng bốn năm là một khoảng thời gian rất dài trong đời người. Nó nhắc chúng ta rằng có những cầu thủ sẽ không còn ở đây vào lần tiếp theo. Nó nhắc chúng ta rằng chính mình cũng đang thay đổi theo từng kỳ World Cup.
Và nếu World Cup diễn ra mỗi năm một lần, chúng ta vẫn sẽ thích nó. Nhưng để yêu nó theo cách mà hàng tỷ người đang yêu hôm nay, tôi nghĩ bốn năm chờ đợi là cái giá hoàn toàn xứng đáng.