HomeTiêu điểmNhững khoảnh khắc Sài Gòn đứng lại vì một...

Những khoảnh khắc Sài Gòn đứng lại vì một trận bóng đá

Sài Gòn nổi tiếng là thành phố không ngủ. Thành phố này luôn chuyển động, luôn vội vã và luôn khiến người ta có cảm giác nếu dừng lại vài phút thôi cũng sẽ bị bỏ lại phía sau. Thế nhưng trong hơn hai mươi năm sống ở đây, tôi đã nhiều lần chứng kiến một điều rất lạ. Đó là những khoảnh khắc cả thành phố như chậm lại chỉ vì một trận bóng đá. Không gian thay đổi, thời gian thay đổi và những người xa lạ bỗng trở nên gần gũi hơn rất nhiều.

- Advertisement -

Nội dung

Thành phố luôn vội nhưng bóng đá khiến mọi người chờ đợi

Sài Gòn là nơi mà người ta quen với việc chạy đua cùng thời gian. Sáu giờ sáng đã có người lao ra đường. Tám giờ tối vẫn còn những cuộc họp online. Mười giờ đêm vẫn có người ngồi trước màn hình laptop trả lời email khách hàng. Cuộc sống ở đây vận hành bằng tốc độ và áp lực, đến mức đôi khi chúng ta quên mất cảm giác cùng nhau chờ đợi một điều gì đó.

Những khoảnh khắc Sài Gòn đứng lại vì một trận bóng đá

Nhưng mỗi khi World Cup đến, hoặc những trận đấu lớn của đội tuyển Việt Nam xuất hiện, bầu không khí bắt đầu thay đổi từ rất sớm. Những quán cà phê treo thêm cờ. Những quán nhậu dựng màn hình lớn. Những cuộc trò chuyện trong thang máy văn phòng không còn xoay quanh KPI, doanh số hay giá bất động sản mà chuyển sang chuyện đội hình xuất phát, chiến thuật và dự đoán tỷ số.

Điều thú vị là phần lớn những người tham gia vào các cuộc trò chuyện ấy chưa chắc đã là fan bóng đá cuồng nhiệt. Có người cả năm không xem nổi một trận Ngoại hạng Anh. Có người chẳng nhớ nổi bảng xếp hạng Serie A. Nhưng khi những trận đấu lớn xuất hiện, tất cả đều muốn trở thành một phần của câu chuyện.

Có lẽ đó là lúc bóng đá không còn là môn thể thao nữa. Nó trở thành một sự kiện văn hóa.

Những con đường bỗng nhiên ít xe hơn bình thường

Tôi vẫn nhớ cảm giác lái xe trên đường Nguyễn Văn Linh vào một đêm đội tuyển Việt Nam đá bán kết AFF Cup nhiều năm trước. Thông thường, đó là tuyến đường lúc nào cũng đông đúc. Xe tải, xe container, xe máy nối đuôi nhau như không có điểm dừng.

Nhưng tối hôm ấy lại khác.

Đường vẫn có xe nhưng không còn cảm giác ngột ngạt quen thuộc. Nhiều quán ăn bên đường đông nghịt người. Nhiều cửa hàng kéo màn hình tivi ra phía trước cho khách xem. Ngay cả những người giao hàng cũng tranh thủ dừng lại vài phút để liếc mắt nhìn tỷ số rồi mới tiếp tục công việc.

Đó là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi tôi cảm thấy nhịp sống của Sài Gòn được kéo chậm lại.

Không phải vì mưa lớn.

Không phải vì sự cố giao thông.

Mà chỉ vì hàng triệu con người đang cùng hướng sự chú ý về một nơi.

Điều đẹp nhất là những người xa lạ

Tôi nghĩ đây mới là thứ khiến bóng đá khác biệt.

Trong cuộc sống thường ngày, Sài Gòn là thành phố của những người xa lạ. Chúng ta chen nhau trong thang máy nhưng không nói chuyện. Chúng ta ngồi cạnh nhau trong quán cà phê nhưng không biết tên nhau. Chúng ta đi ngang nhau hàng nghìn lần mà không có bất kỳ kết nối nào.

Thế nhưng khi có một trận bóng đá lớn, những ranh giới đó bỗng biến mất.

Một bàn thắng xuất hiện và cả quán cà phê ôm nhau.

Một pha cứu thua xảy ra và hàng trăm người cùng thở phào.

Một quả penalty được thực hiện và tất cả cùng nín thở như thể số phận của mình đang nằm trên chấm 11 mét.

Tôi từng ăn mừng cùng những người chưa từng gặp trong đời. Tôi từng tranh luận chiến thuật với bác xe ôm ngồi cạnh. Tôi từng cụng ly với một nhóm người hoàn toàn xa lạ chỉ vì đội bóng mình yêu thích vừa ghi bàn.

Những khoảnh khắc ấy rất ngắn ngủi nhưng lại tạo ra cảm giác cộng đồng mà cuộc sống hiện đại ngày càng hiếm.

Có những đêm Sài Gòn thức trắng

Những khoảnh khắc Sài Gòn đứng lại vì một trận bóng đá

World Cup luôn mang đến những đêm như vậy.

Đó là những đêm hai giờ sáng quán cà phê vẫn sáng đèn. Đó là những đêm ba giờ sáng người ta vẫn ngồi kín các quán nhậu. Đó là những đêm mà cả thành phố như sống trong một múi giờ khác, nơi công việc ngày mai tạm thời không còn quan trọng bằng một trận đấu kéo dài chín mươi phút.

Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ đó chỉ là sự cuồng nhiệt.

Nhưng càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra đó còn là nhu cầu được cảm nhận điều gì đó cùng nhau.

Người trưởng thành dành quá nhiều thời gian cho trách nhiệm. Chúng ta đi làm, trả hóa đơn, nuôi con, lo cho gia đình và cố gắng duy trì cuộc sống ổn định. Có những ngày trôi qua giống hệt nhau đến mức khó phân biệt đâu là thứ Hai và đâu là thứ Sáu.

Bóng đá xuất hiện như một khoảng nghỉ ngắn giữa guồng quay ấy.

Nó cho phép chúng ta vui một cách vô tư.

Nó cho phép chúng ta hồi hộp như trẻ con.

Nó cho phép chúng ta tin vào những điều không thể.

Sau tiếng còi mãn cuộc

Điều tôi thích nhất không phải lúc trận đấu diễn ra.

Điều tôi thích nhất là những phút sau tiếng còi mãn cuộc.

Nếu đội nhà thắng, cả thành phố như mở hội. Tiếng còi xe vang lên khắp nơi. Những lá cờ xuất hiện trên đường phố. Người ta cười với nhau nhiều hơn bình thường.

Nếu đội nhà thua, bầu không khí cũng rất đặc biệt. Những quán cà phê trở nên yên lặng. Những nhóm bạn ngồi thêm vài phút để bàn về những cơ hội bị bỏ lỡ. Những người xa lạ nhìn nhau bằng ánh mắt tiếc nuối như thể vừa cùng đánh mất một điều gì đó.

Dù kết quả là gì, tất cả đều biết mình vừa trải qua một trải nghiệm chung.

Và có lẽ đó là lý do bóng đá luôn có vị trí đặc biệt trong lòng người Việt.

Có những thứ chỉ bóng đá mới làm được

Sau hơn hai mươi năm sống ở Sài Gòn, tôi đã thấy thành phố này thay đổi rất nhiều. Những con đường mới xuất hiện. Những tòa nhà cao hơn mọc lên. Những quán cà phê cũ biến mất rồi được thay thế bằng những thương hiệu mới.

Nhưng có một điều dường như chưa bao giờ thay đổi.

Đó là khả năng khiến hàng triệu con người cùng hướng về một khoảnh khắc.

Trong một thành phố mà ai cũng bận rộn với cuộc sống riêng, bóng đá vẫn có thể tạo ra những khoảng thời gian kỳ lạ khi người ta tạm quên đi công việc, tiền bạc và áp lực thường ngày để cùng cười, cùng la hét hoặc cùng thất vọng.

Có lẽ vì thế mà mỗi kỳ World Cup đến, tôi luôn cảm thấy háo hức như nhiều năm trước.

Không chỉ vì những trận đấu.

Mà vì tôi biết mình sắp được chứng kiến thêm một lần nữa những khoảnh khắc Sài Gòn đứng lại vì bóng đá.

Và trong một thành phố vốn chẳng bao giờ chịu đứng yên, điều đó luôn mang lại một cảm xúc rất đặc biệt.

Cùng chuyên mục