HomeBản lĩnhCó ai sợ ngày chủ nhật giống mình không?

Có ai sợ ngày chủ nhật giống mình không?

Có những người không ghét thứ Hai, họ chỉ bắt đầu thấy lòng mình nặng dần từ chiều Chủ nhật. Một bài viết tự sự về cảm giác chông chênh rất quen thuộc của tuổi trưởng thành.

- Advertisement -

Nội dung

Có một khoảng thời gian trong đời mà tôi từng nghĩ Chủ nhật là ngày đẹp nhất tuần. Đó là ngày của bóng đá, của những buổi cà phê kéo dài tới tối, của cảm giác được ngủ thêm vài tiếng mà không ai gọi dậy, của những buổi chiều nằm nghe nhạc rồi để thời gian trôi chậm đến mức tưởng như tuần mới sẽ chẳng bao giờ tới. Hồi đó, chủ nhật giống một khoảng nghỉ mềm mại nằm giữa cuộc sống, giống cảm giác đứng ngoài mọi áp lực mà nhìn người lớn tất bật với công việc của họ.

Rồi đến một lúc nào đó, tôi bắt đầu hiểu vì sao người lớn hay im lặng vào chiều Chủ nhật.

Có ai sợ ngày chủ nhật giống mình không?

Cảm giác ấy không đến đột ngột như một cú sốc lớn, mà giống một thứ sương mỏng len vào tâm trí rất chậm. Ban đầu chỉ là hơi mất hứng khi trời bắt đầu tối. Sau đó là cảm giác bồn chồn khi nhìn đồng hồ chỉ 7h tối. Và rồi dần dần, Chủ nhật không còn thật sự là ngày nghỉ nữa, bởi đầu óc mình đã bắt đầu sống trong Thứ Hai từ rất lâu trước khi tuần mới bắt đầu.

Tôi không ghét công việc của mình. Thật ra có nhiều lúc tôi còn thấy biết ơn vì mình có việc để làm, có mục tiêu để chạy theo và có cảm giác bản thân vẫn còn đang tiến về phía trước. Nhưng trưởng thành có một điều rất lạ, đó là người ta không chỉ mệt vì công việc, mà còn mệt vì cảm giác không bao giờ được ngắt kết nối hoàn toàn với nó.

Điện thoại rung lên vào tối Chủ nhật đôi khi cũng đủ khiến lòng mình nặng xuống. Một tin nhắn công việc chưa cần trả lời ngay nhưng vẫn khiến đầu óc tự động nghĩ tiếp. Một email chưa mở nhưng cứ nằm đó như lời nhắc rằng ngày mai sẽ lại là một vòng quay mới. Thậm chí có những hôm chẳng ai giao việc cả, nhưng chính mình lại tự thấy lo vì những thứ còn dang dở từ tuần trước, vì những deadline chưa hoàn thành, vì cảm giác bản thân vẫn chưa đủ tốt dù đã cố rất nhiều rồi.

Có lẽ thứ đáng sợ nhất của tuổi đi làm không phải áp lực, mà là việc áp lực bắt đầu len cả vào những khoảng thời gian vốn dùng để nghỉ ngơi.

Có ai sợ ngày chủ nhật giống mình không?

Tôi từng có những buổi chiều Chủ nhật rất kỳ lạ. Ngoài trời nắng đẹp, quán cà phê đông người, playlist vẫn hay như mọi khi, nhưng trong lòng lại có cảm giác trống rỗng rất khó giải thích. Kiểu như mình đang cố tận hưởng nốt vài tiếng cuối cùng trước khi cuộc sống lại tăng tốc. Thậm chí đôi khi càng cố thư giãn thì đầu óc càng nhắc mình rằng thời gian nghỉ đang hết dần.

Và điều đáng buồn là cảm giác ấy lặp đi lặp lại đến mức nhiều người bắt đầu xem nó như chuyện bình thường của người trưởng thành.

Mạng xã hội gọi đó là “Sunday Scaries”, nỗi sợ Chủ nhật. Nghe thì có vẻ giống một trào lưu vui vui của dân văn phòng, nhưng thật ra nó là thứ cảm xúc rất thật. Nó giống cảm giác nằm trên giường vào tối Chủ nhật mà tim hơi nặng xuống khi nghĩ tới buổi họp sáng mai. Giống việc vừa ăn tối vừa nghĩ xem tuần này liệu có quá tải không. Giống việc dù cơ thể đang ở nhà nhưng đầu óc đã bắt đầu có mặt ở công ty từ rất lâu rồi.

Tôi nghĩ nhiều người trong chúng ta không thật sự ghét Thứ Hai. Điều khiến người ta kiệt sức hơn là cảm giác mình chưa từng được nghỉ hoàn toàn. Cuối tuần bây giờ không còn tách biệt rõ ràng với ngày làm việc nữa. Laptop luôn ở gần. Điện thoại luôn online. Tin nhắn có thể đến bất kỳ lúc nào. Và rồi dần dần, não bộ cũng quên mất cách thả lỏng thật sự.

Có một giai đoạn tôi nhận ra mình bắt đầu đo thời gian theo kiểu rất buồn. Sáng Thứ Bảy vừa thức dậy đã nghĩ “mai là Chủ nhật rồi”. Chiều chủ nhật lại nghĩ “thế là hết cuối tuần”. Cuộc sống khi ấy giống như chỉ đang chờ để bước vào vòng quay kế tiếp, còn hiện tại thì cứ trôi qua rất nhanh mà chẳng kịp tận hưởng.

Điều đáng sợ hơn nữa là khi người ta bắt đầu quen với trạng thái mệt mỏi ấy. Quen với việc mất ngủ tối Chủ nhật. Quen với việc sáng thứ hai thức dậy trong cảm giác cạn năng lượng dù vừa có hai ngày nghỉ. Quen với việc lúc nào cũng thấy mình đang chạy theo thứ gì đó mà chẳng biết đến bao giờ mới thật sự được thở.

Có ai sợ ngày chủ nhật giống mình không?

Nhưng rồi càng lớn, tôi càng nhận ra có lẽ cuộc sống không thể mãi vận hành như vậy được. Một con người không thể lúc nào cũng trong trạng thái “sắp chiến đấu”. Bộ não cũng cần được nghỉ giống cơ thể. Và cảm giác tội lỗi vì nghỉ ngơi thật ra là một thứ rất độc hại mà nhiều người trưởng thành đang vô thức mang theo.

Bây giờ, tôi cố tập cho mình vài thói quen nhỏ vào chiều Chủ nhật. Có khi chỉ là đi bộ chậm ngoài đường mà không cầm điện thoại. Có khi là tắt hết thông báo vài tiếng. Có khi chỉ đơn giản là ngồi yên nghe một album nhạc cũ và tự nhắc bản thân rằng mình không cần phải giải quyết cả cuộc đời trong một cuối tuần.

Tôi vẫn chưa hết sợ Chủ nhật hoàn toàn. Có lẽ nhiều người cũng vậy. Nhưng ít nhất, tôi bắt đầu hiểu rằng cảm giác ấy không phải vì mình yếu đuối hay lười biếng. Nó chỉ là dấu hiệu cho thấy mình đã mệt thật rồi, và có lẽ đã đến lúc học cách sống chậm lại một chút trước khi tuần mới bắt đầu.

Cùng chuyên mục