Mình luôn nghĩ thời trang cao cấp có hai kiểu người tạo ra nó. Một kiểu thích làm cả thế giới phải giật mình vì cái mới. Kiểu còn lại thì lặng lẽ hơn, không ồn ào, không cần gây sốc, nhưng lại khiến người ta phải gật đầu vì… đẹp quá. Valentino Garavani thuộc kiểu thứ hai.

Ông sinh ra ở một thị trấn nhỏ phía bắc Italy, lớn lên cùng điện ảnh, ánh đèn và những minh tinh màn bạc. Có lẽ vì thế mà trong các thiết kế của Valentino luôn phảng phất tinh thần “ngôi sao” rất rõ. Không phải thứ hào nhoáng phô trương, mà là sự lộng lẫy được kiểm soát, vừa đủ để người mặc trở thành trung tâm mà không bị trang phục nuốt chửng.
Con đường của Valentino không hề ngắn. Từ những năm tháng học hành ở Milan, Paris, làm việc cho các nhà mốt Pháp, cho đến khi tự mở nhà mốt mang tên mình tại Rome, ông đi từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn. Có lúc thương hiệu suýt không trụ nổi vì khó khăn tài chính, nhưng rồi vẫn đứng dậy, giữ nguyên tinh thần xa hoa, cổ điển và nhất quán đến bền bỉ.
Nhắc đến Valentino mà không nhắc đến “màu đỏ Valentino” thì thật thiếu sót. Đó không chỉ là một màu sắc, mà gần như là chữ ký. Một sắc đỏ vừa quyến rũ, vừa quyền lực, vừa rất… Valentino. Nó xuất hiện trên thảm đỏ, trên những bộ váy để đời và trong ký ức của những ai từng yêu thời trang cao cấp đúng nghĩa.
Valentino từng nói một câu rất giản dị: “Tôi hiểu phụ nữ muốn gì. Họ muốn mình đẹp”. Nghe thì đơn giản, nhưng để theo đuổi câu nói ấy suốt hàng chục năm mà không lạc hướng, không chạy theo xu hướng nhất thời, không phá cách cực đoan, lại là điều rất khó. Có lẽ vì thế mà các thiết kế của ông hiếm khi lỗi thời, và luôn được tin tưởng bởi hoàng gia, đệ nhất phu nhân và các ngôi sao lớn qua nhiều thế hệ.

Ngoài thời trang, cuộc sống của Valentino cũng mang dáng dấp của một quý ông thượng lưu cổ điển. Du thuyền, lâu đài, bộ sưu tập nghệ thuật, những bữa tiệc với giới tinh hoa… tất cả đều rất “Valentino”. Nhưng điều đáng nhớ nhất vẫn là cách ông rút lui. Sau khi bán thương hiệu và nghỉ hưu, ông để lại một di sản đủ lớn để người khác tiếp tục viết tiếp, mà vẫn không làm mất đi tinh thần ban đầu.
Khi Valentino qua đời, mình có cảm giác như một chương rất đẹp của thời trang cổ điển đã khép lại. Không ồn ào, không kịch tính, nhưng để lại một khoảng trống rất rõ. Trong một thế giới ngày càng nhanh, càng ồn, càng thương mại hóa, cái đẹp điềm tĩnh và chuẩn mực mà Valentino theo đuổi bỗng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Có lẽ, đó mới chính là di sản lớn nhất mà ông để lại.