Thursday, 02/12/2021

‘Nguồn năng lượng’ NGUYỄN NGỌC LUẬN

Không phải chuyên gia tâm lý, không là nhân vật truyền cảm hứng... nhưng Nguyễn Ngọc Luận có cái đặc biệt mà mọi người quan tâm: "Nguồn năng lượng tích cực". Ai đang bế tắc trong kinh doanh, đang cạn nguồn ý tưởng, đang thiếu đầu ra sản phẩm, gặp Luận, tự dưng biết giải pháp.

Ngày đăng:

Người chia sẻ:

Mục:

Trong mắt tôi, anh là một người có phong cách hi-tech, pro. Trong đại dịch Covid-19, anh có mặt khắp nơi để giúp đỡ các mảnh đời khó khăn. Nhiều người nói anh là “người Sài Gòn nghĩa tình”?

– Ai cũng nghĩ tôi là người Sài Gòn. Nói đúng hơn, Sài Gòn cưu mang tôi. Tôi là người con của phố núi đại ngàn – Đăk Lăk.

Một người con Tây nguyên, vì sao tôi thấy anh như yêu tha thiết thành phố Sài Gòn?

– Tôi có được ngày hôm nay, nhờ Sài Gòn bao dung. Lúc Sài Gòn cần, là cơ hội để tôi trả nghĩa. Những khó khăn thời tuổi thơ giúp tôi cảm thông và đến gần hơn những người khốn khó. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Tôi thấy anh là người thành công. Cuộc đời như được trải hoa hồng?

– Vậy là anh chỉ thấy bề nổi. Tôi trước mắt anh là Luận của hiện tại.

Vậy Nguyễn Ngọc Luận của trước kia thế nào?

– Có được ngày hôm nay không phải lúc nào cũng hoa hồng, cũng thành công đâu.

12 tuổi tôi phải sống xa gia đình, phải học cách thích nghi với hoàn cảnh.

Năm 1996, tôi cố gắng rất nhiều để đậu cùng lúc 3 trường đại học, cao đẳng nhưng quá nghèo không thể học được ở những trường học phí cao như Kinh tế TPHCM.

Không điều kiện, tôi lại quan niệm học ở đâu cũng là học, không nhất thiết phải là ở Sài Gòn. Người ta đậu đại học thì vui, tôi đã khóc dù đậu nhưng không thể học ở Sài Gòn. Tôi phải đấu trí, chọn trường có học bổng để học. Tôi chọn khoa kinh tế đại học Tây Nguyên, với học phí khi đó là 190 nghìn/tháng.

Đến giờ, tôi cũng cho rằng đó là quyết định đúng đắn.

Học xong rồi lại lựa chọn tiếp quãng đời thứ 2 của mình đó chính là sự phát triển. Tôi chọn nơi phồn vinh, tiên tiến nhất đó chính là Sài Gòn.

Những năm 2001, tôi lên Sài Gòn lập nghiệp với sự “trắng tinh”. Tôi cho rằng hiếm có người nào dám thử sức thời điểm đó khi không có gì trong tay.

Người ta hay nói đùa, từ hai bàn tay trắng, làm nên… đống nợ khổng lồ. Tôi thấy anh thì ngược lại?

– Quá trình lập nghiệp là trường đời. Trường đời là đại học lớn, đã dạy tôi rất nhiều. Tôi nếm đủ cay đắng ngọt bùi… Cái gì cũng có sự khó khăn. Đó như là điều đương nhiên nên tôi thấy bình thường. Quan trọng là cách hoá giải.

Những khó khăn rơi vào lúc bất chợt, phải tìm cách vượt qua và dần dần, tôi thấy nó bình thường. Tôi không hoảng loạn, không mất bình tĩnh.

Một người thành công đòi hỏi phải có tố chất và năng lực ứng xử trước những va chạm với cuộc sống, trong quá trình lập nghiệp. Nếu một người không chịu thương chịu khó, không có ý chí quyết tâm, dễ buông bỏ khi gặp trở ngại thì làm sao nếm được mùi vị của thành công.

nguyễn ngọc luận

Có được bản lĩnh này, anh hẳn là người có năng lượng tích cực?

– Trái đất luôn quay. Cuộc sống luôn biến đổi, không bao giờ rập khuôn theo gì hết. Trong tư duy, công việc luôn phải vận động, là nguồn năng lượng luôn luôn tiếp lửa cho mình. Mặc dù nhiều lúc bản thân, gia đình hay doanh nghiệp của tôi khó khăn nhưng tôi vẫn thổi được ngọn lửa năng lượng cho mọi người. Mọi người mang đến cho mình những thứ hay ho, không lẽ nào mình đáp trả bằng năng lượng tiêu cực?!

Tôi không nghĩ mình có nhiều năng lượng đến như vậy cho đến khi được mọi người nhìn nhận. Từ một công việc nhỏ, thiện nguyện, kinh doanh hay trong gia đình… miễn mình dồn toàn lực cho nó sẽ trở thành đam mê. Từ đam mê đó cộng với những thay đổi không ngừng, suy nghĩ tích cực sẽ tạo nên năng lượng tuyệt vời.

Anh thích sự vận động. Anh nghĩ gì cái gọi là “chủ nghĩa xê dịch”?

– Trường học chỉ cho về chuyên môn một phần, vận dụng tốt hay không do chính bản thân mình. Do đó, từ lúc bắt đầu đi làm, bản thân tôi không nghĩ mình phải làm ở công ty nào đó ổn định. Mỗi người có nhiều giai đoạn, như tuổi trẻ có 10 năm để lập nghiệp.

Nhiều người hỏi sao tôi làm ở một công ty chỉ 2-3 năm vậy? Thú thật, thời gian đầu lập nghiệp, tôi không quan tâm tới thu nhập mà chọn công ty có những người lãnh đạo giỏi để học hỏi.

nguyễn ngọc luận

Phải nói lại, tôi không đi tìm thu nhập mà tìm những kinh nghiệm để học hỏi. Thay vì học sách vở, tôi học ngay từ những người thành công sẽ rút ngắn hơn quá trình học rất nhiều. Có những kinh nghiệm 20 năm các CEO giỏi mới có thể học được, trong 2 năm làm với họ tôi đã có thể tiếp cận, học hỏi, tích luỹ cho mình.

Những thứ hay ho nằm xung quanh ở chúng ta, ở mỗi nơi ta sẽ học được những điều mới mẽ. Chúng ta phải dịch chuyển để tiếp cận. Đúng hơn là học văn hoá. Mỗi công ty có một văn hoá riêng, tôi tiếp cận với nhiều văn hoá rồi chọn lọc, tổng hợp để tạo ra văn hoá “made in” cho mình.

Những thay đổi đó làm cho cuộc sống của tôi tốt hơn. Chỉ có thay đổi, lựa chọn những cái tốt nhất mới đem lại những định hướng tốt nhất cho mình.

Nếu một nhóm bạn chơi 10 người đều có tư duy giống nhau thì sẽ khó phát triển được. Còn nếu nhóm 5 người có tư duy khác nhau thì chắc chắn họ sẽ luôn luôn muốn thay đổi, học hỏi.

nguyễn ngọc luận

Không thành công nào có được mà không trải qua khó khăn. Bản thân mình phải nghĩ mình là người lạc hậu, vì có lạc hậu mới có thay đổi, để luôn đi trước.

Anh có vận dụng quan điểm sống đó vào trong kinh doanh?

– Thị trường không thể xanh mãi. Nó chỉ xanh lúc ban đầu, nếu mãi mãi chúng ta không thay đổi, không vận động nó sẽ trở thành thị trường đỏ. Nếu chúng ta tư duy thay đổi để tiến tới, vận động để phát triển thì thị trường luôn xanh.

Không cần tìm kiếm cái mới ở đâu xa mà biết cách làm mới trong cái cũ, chẳng hạn như thay đổi phương thức hoạt động, sản phẩm… Ở Meet More của tôi cũng vậy, thay đổi cái mới trên nền cà phê cũ và nhờ vậy mà đang được thị trường đón nhận.

nguyễn ngọc luậnChúng ta đang kiếm tiền một chỗ, trong khi tiền đang ở xung quanh chúng ta. Cứ vận động, sẽ có tiền. Càng vận động, càng nhiều tiền.

Nếu cuộc sống vợ chồng không có gì thay đổi, không thi vị hơn sẽ không thể giữ được hạnh phúc như lúc đầu. Mô hình kinh doanh cũng vậy. Nếu không có sự thay đổi, khác biệt sẽ đi xuống, không giữ được đỉnh như lúc đầu.

nguyễn ngọc luận

Từ Nguyễn Ngọc Luận trùm về nhôm kính, anh bất ngờ rẽ sang trà sữa. Nay lại ghi dấu ấn với dòng sản phẩm khác biệt – cà phê nông sản Việt. Khắp các hội chợ, báo chí, mạng xã hội, đâu đâu cũng thấy MeetMore. Hẳn anh là “vua” marketing?

– Tôi đi ra nước ngoài rất nhiều người nói tôi “siêu về marketing”. Nhận xét thế nào thì quyền của mọi người. Riêng tôi, ở đâu cũng nhìn thấy cơ hội.

Khi từ Úc về Việt Nam. Tôi phải đi cách ly tập trung. Đoàn cùng chuyến bay với tôi ở một khu. Lúc đó, tôi mang MeetMore ra mời vì muốn ai cũng được thưởng thức những gì tinh tuý nhất. Không ngờ khi họ uống xong, họ quan tâm đến sản phẩm. Họ cho tôi cơ hội tiếp thị, bán hàng. Khi hết cách ly, ai cũng mua MeetMore mang về quê làm quà.

nguyễn ngọc luận

Trong đoàn cách ly, có một người chuyên dạy về marketing nhưng gọi tôi là “sư phụ” vì biết tận dụng mọi ngõ ngách, mọi cơ hội, để giới thiệu sản phẩm. Từ cách trao cho mọi người từng lon cà phê của tôi cũng được mọi người chú ý.

Trong tiếp thị, tôi dám chấp nhận cho thử sản phẩm. Chỉ cần 1 người biết sẽ có ít nhất thêm 10 người biết.

Khi dịch, quán sá đóng cửa, khách online mua ồ ạt cà phê và họ tìm đến Meet More. Tôi nhất quyết không để đứt gãy chuỗi cung ứng và đích thân mình đi giao. Nhiều người bảo tôi dở hơi vì chi phí ship cao quá nên hiệu quả không có. Lúc này tôi không cần hiệu quả kinh doanh, mà quan trọng “gãi đúng chỗ ngứa” của khách hàng khi họ đang rất cần sản phẩm.

nguyễn ngọc luận

Tôi luôn luôn đặt mình là khách hàng để hiểu thị trường. Rất nhiều người xúc động khi nhận được gói cà phê trong mùa dịch, làm thoả mãn cơn thèm của họ. Cái tôi được của 4 tháng dịch vừa qua chính là cảm tình của khách hàng.

Đó là chuyện anh xâm nhập thị trường. Còn chinh phục được người tiêu dùng, hẳn phải có “bí kíp”?

– Tôi luôn vững vàng tâm thế, chủ động trong tất cả các mối quan hệ. Tôi không nghĩ phải được đền đáp thì mới làm. Trái lại, càng làm càng thôi thúc tôi phải làm thêm. Phải có kinh nghiệm, kiến thức thì “tâm” mới có “thế”.

“Thế” của anh là cao hay thấp?

– Vì sao ly trà luôn thấp hơn bình trà? Để bình trà “cho” còn ly trà “hứng”, “hưởng” những tinh tuý nhất từ bình trà.

Tôi luôn đặt mình thấp hơn người khác để hấp thụ những tinh tuý, kinh nghiệm từ họ.

Tôi đi bán từng hộp cà phê, vào từng hội chợ không nề hà. Nhiều người mua cà phê không biết tôi là chủ vì chính tôi đi dọn dẹp, trưng bày và chường mặt ra đứng bán, tiếp thị.

nguyễn ngọc luận

Mình phải hoàn hảo để phục vụ khách. Vì thế, tại các hội chợ tôi luôn đi từ rất sớm để chuẩn bị. Khi khách đến họ có thể thưởng thức ngay sản phẩm mà không phải chờ. Nhiều người thắc mắc khi tôi là chủ mà lại xuất hiện ở đây. Tôi quan niệm chỉ mình mới là người truyền đạt thông điệp, chất lượng sản phẩm cách tốt nhất, nhân viên chỉ là người thực thi.

Trong mùa dịch vừa qua và cũng như trước đó, một Sài Gòn gian lao nhưng đầy nghĩa tình luôn có hình ảnh của Nguyễn Ngọc Luận đi từng ngỏ, gõ từng nhà, trao từng gói quà. Anh nghĩ gì về kinh doanh và phụng sự?

– Đối với trách nhiệm cộng đồng không phải bây giờ tôi mới làm. Trong kinh doanh cũng như cuộc sống, những gì gắn với cộng đồng mới bền vững, lâu dài.

Xương sống của xã hội là kinh tế, xương sống của kinh tế là doanh nghiệp, nhưng chính cộng đồng là người nâng niu doanh nghiệp.

Nhiều người hỏi trách nhiệm của doanh nghiệp, doanh nhân đối với cộng đồng, xã hội. Xin thưa, không văn bản nào quy định doanh nhân phải có trách nhiệm, mà đây thuộc về văn hoá doanh nghiệp, cái tâm của người lãnh đạo.

Xin cảm ơn anh về cuộc trò chuyện này!

emagazine góc nhìn

Zenhttps://technewsdaily.vn
Một kẻ rong chơi qua tháng ngày bằng câu chữ và hay đi code dạo. Zen là Co-Founder của Blog Công nghệ Tech News Daily, Admin Hội mua bán nhà đất TPHCM trên Facebook và là "người gác đền" của Men TV.