Trong thế giới bóng đá, những khoảnh khắc nghẹt thở ở cuối trận luôn để lại dư âm đặc biệt. Man Utd vừa trải qua một buổi tối như thế khi tiếp đón Burnley, và ba điểm có được nhờ quả phạt đền muộn của Bruno Fernandes không chỉ giúp đội bóng giữ vị thế cạnh tranh mà còn tạo thêm sự gắn kết trong phòng thay đồ. Sau trận, Ruben Amorim, người đang từng bước định hình lối chơi mới cho “Quỷ đỏ”, đã không giấu nổi cảm xúc khi nói rằng ông lại cảm thấy yêu các cầu thủ của mình.
Trận cầu trên sân Old Trafford diễn ra đúng chất kịch bản kịch tính mà người hâm mộ Ngoại hạng Anh vẫn chờ đợi. Ngay từ phút 27, Man Utd đã có bàn mở tỷ số sau tình huống phản lưới đầy may mắn của Cullen bên phía Burnley. Tưởng chừng lợi thế ấy sẽ giúp đội chủ nhà dễ dàng kiểm soát thế trận, nhưng bước sang hiệp hai, sóng gió ập đến liên tục.
Chỉ trong vòng ít phút, Burnley đã tận dụng được sự lơi lỏng ở hàng thủ Man Utd để gỡ hòa. Foster rồi đến Jaidon Anthony lần lượt sút tung lưới Bayindir, biến lợi thế mong manh của chủ nhà thành áp lực nghẹt thở. Xen giữa đó, Bruno Fernandes cùng các đồng đội vẫn biết cách lên tiếng, tạo ra thế trận đôi công đầy hấp dẫn cho tới tận những phút bù giờ.
Khoảnh khắc Bruno Fernandes thực hiện thành công quả phạt đền ở phút 90+7 đã làm bùng nổ cầu trường Old Trafford. Nó không chỉ khép lại màn rượt đuổi tỉ số, mà còn mang đến lời khẳng định mạnh mẽ rằng Man Utd dưới thời Amorim có thể đứng vững ngay cả khi khó khăn chồng chất.
Trong phòng họp báo, Amorim chia sẻ đầy chân thành. Ông cho biết tình cảm với cầu thủ không chỉ dựa trên bàn thắng hay cơ hội thành công, mà còn từ sự nỗ lực. Ông khẳng định rằng ngay cả khi một cầu thủ như Amad Diallo bỏ lỡ cơ hội ngon ăn, điều khiến ông yêu quý học trò là tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ. Quan điểm ấy phản ánh cách tiếp cận nhân văn của nhà cầm quân 40 tuổi, vốn luôn coi trọng sự tận hiến hơn cả kết quả cá nhân.
Thực tế, Man Utd không có một trận đấu trọn vẹn. Những chấn thương của Mason Mount và Matheus Cunha buộc Amorim phải điều chỉnh chiến thuật ngay từ giữa hiệp một. Trong bối cảnh đó, ông gây chú ý khi để tân binh Benjamin Sesko ngồi dự bị phần lớn thời gian, thay vào đó đặt niềm tin vào Joshua Zirkzee và Kobbie Mainoo. Sesko chỉ được tung vào sân từ phút 72, khi sức mạnh tuyến giữa cần được củng cố thay vì tạo thêm đột phá trên hàng công. Amorim giải thích rằng ông không muốn mạo hiểm với thể trạng chưa đảm bảo của Sesko, đồng thời khẳng định Zirkzee cũng đủ đẳng cấp để chia sẻ gánh nặng ghi bàn.
Một điểm nóng khác của trận đấu đến từ sai lầm trong khung gỗ. Thủ môn Altay Bayindir bị chỉ trích vì tình huống đẩy bóng không dứt khoát, tạo điều kiện cho Jaidon Anthony gỡ hòa 2-2. Nhưng Amorim đã lên tiếng bảo vệ học trò, nhấn mạnh rằng thủ môn cũng chỉ là con người và sai lầm là điều khó tránh khỏi. Ông cũng chỉ ra rằng lỗi phòng ngự trong khu vực cấm địa mới là nguyên nhân gốc rễ của bàn thua, thay vì chỉ trích duy nhất người gác đền.
Tuy nhiên, điểm nóng lớn nhất lại nằm ở quyết định của VAR. Burnley đã thể hiện sự bức xúc dữ dội khi quả phạt đền cuối trận được trao cho Man Utd. Theo HLV Scott Parker, tình huống Amad Diallo ngã trong vòng cấm không đủ rõ ràng, và việc trọng tài trên sân ban đầu không thổi phạt càng khiến ông tin rằng sự can thiệp từ phòng VAR là quá mức. Parker thẳng thắn chỉ trích rằng bóng đá hiện tại đang để quyền lực quá nhiều vào tay những người ngồi sau màn hình, làm lu mờ vai trò của trọng tài chính trên sân.
Sự khác biệt trong cách nhìn nhận của hai HLV phần nào phản ánh sự khắc nghiệt của Ngoại hạng Anh. Với Man Utd, ba điểm giành được không chỉ nhờ may mắn từ VAR, mà còn bởi bản lĩnh và sự lì lợm khi bị gỡ hòa tới hai lần. Với Burnley, thất bại này là một bài học đắt giá về sự khắc nghiệt của sân chơi cao nhất xứ sương mù, nơi chỉ một khoảnh khắc nhỏ cũng có thể định đoạt số phận cả trận đấu.
Amorim nhìn trận đấu dưới lăng kính tích cực. Ông cho rằng Man Utd đã có nhiều tình huống xâm nhập vòng cấm hơn, thay vì chỉ chuyền bóng vòng ngoài. Chính sự thay đổi này giúp đội bóng ghi được ba bàn thắng. Những điều chỉnh chiến thuật, kết hợp với sự nhiệt huyết của cầu thủ, đã làm nên sự khác biệt.
Đối với các cổ động viên, chiến thắng trước Burnley không chỉ đem lại niềm vui mà còn nuôi dưỡng niềm tin rằng đội bóng đang dần tìm lại hình ảnh quen thuộc. Old Trafford đã nhiều lần chứng kiến cảnh Man Utd vất vả vượt qua đối thủ dưới cơ, nhưng chính những trận cầu khó khăn như thế lại tạo nên sự gắn kết đặc biệt giữa khán giả và cầu thủ.
Ở chiều ngược lại, Burnley có lý do để tiếc nuối. Họ chơi bóng không hề e dè, sẵn sàng đôi công và thậm chí đã hai lần kéo Man Utd vào thế cân bằng. Parker có thể bức xúc với VAR, nhưng không thể phủ nhận rằng đội bóng của ông đã để lộ sơ hở ở những phút cuối. Sự non nớt ấy chính là khác biệt giữa một đội bóng đang tìm cách trụ hạng và một CLB muốn đua tranh ở nhóm đầu.
Chiến thắng này giúp Man Utd duy trì sự tự tin cần thiết trong giai đoạn khởi đầu mùa giải, đặc biệt khi lịch thi đấu sắp tới vẫn còn nhiều thử thách. Với Amorim, điều quan trọng hơn cả là ông đã tìm lại cảm xúc tích cực với học trò – thứ tình cảm mà chính ông từng thừa nhận có lúc phai nhạt. Tình yêu ấy, nếu được duy trì, có thể trở thành nền tảng để Man Utd hướng tới một mùa giải nhiều hi vọng hơn.