Tôi vẫn nhớ cảm giác nhìn Messi nâng cao chiếc cúp World Cup 2022, như thể một chương truyện dài cuối cùng cũng được khép lại trọn vẹn. Thế nhưng bóng đá hiếm khi dừng lại ở những cái kết đẹp. Nó luôn buộc người ta bước tiếp, dù phía trước là vinh quang hay hoài nghi.
Thomas Muller là người nhắc chúng ta về điều đó. Anh không phủ nhận đẳng cấp của Messi, thậm chí còn dành sự tôn trọng rõ ràng cho màn trình diễn của siêu sao người Argentina tại MLS Cup 2025, nơi Inter Miami vượt qua Vancouver Whitecaps để lên ngôi. Nhưng Muller cũng thẳng thắn thừa nhận: MLS không phải World Cup, và một trận chung kết ở Mỹ không thể là lời đảm bảo cho một mùa hè khốc liệt năm 2026.

“Tôi nghi ngờ khả năng Messi có thể duy trì phong độ ở đội tuyển,” Muller nói, và câu nói ấy nghe vừa lạnh lùng, vừa rất thật. Bởi bóng đá đỉnh cao chưa bao giờ nhân nhượng với thời gian. Khi Messi bước sang tuổi 39, mỗi pha bứt tốc, mỗi lần pressing, mỗi nhịp di chuyển không bóng đều trở thành một phép thử.
Điều đáng suy nghĩ hơn nằm ở chỗ Muller không chỉ nói về Messi, mà nói về cả tập thể Argentina. Sự hiện diện của một huyền thoại ở kỳ World Cup có thể là cuối cùng luôn mang hai mặt. Nó có thể tiếp thêm niềm tin, kéo cả đội vượt qua giới hạn. Nhưng nó cũng có thể trở thành gánh nặng vô hình, nơi mọi ánh mắt đều đổ dồn về một người đã đi gần hết con đường.

Messi, ở tuổi 39, sẽ không còn là cậu bé chạy không biết mệt năm nào. Anh sẽ bước vào World Cup 2026 với đôi chân nặng hơn, nhưng ký ức thì đầy ắp. Và có lẽ, chính sự đối lập ấy mới khiến hành trình này trở nên đặc biệt. Người ta không chỉ chờ xem Messi chơi hay đến đâu, mà còn chờ xem anh sẽ đối diện với thời gian như thế nào.
Muller nghi ngờ, và sự nghi ngờ ấy không hề ác ý. Nó chỉ là lời nhắc rằng bóng đá, sau tất cả, vẫn là cuộc chơi tàn nhẫn với những huyền thoại. Còn Messi, dù kết cục ra sao, có lẽ vẫn sẽ bước vào World Cup 2026 như cách anh đã sống cả sự nghiệp: lặng lẽ, kiêu hãnh, và để lại cho người xem nhiều cảm xúc hơn là câu trả lời.