Nếu nhìn bề ngoài, câu chuyện có vẻ rất đơn giản. Kết quả không như kỳ vọng, đội bóng thiếu ổn định, phòng thay đồ rối ren. Sa thải HLV là lựa chọn nhanh nhất, quen thuộc nhất, và cũng… dễ giải thích nhất với dư luận. Amorim chỉ là người mới nhất bước vào vòng xoáy đó.

Nhưng Old Trafford không bắt đầu rạn nứt từ Amorim. Nó đã nứt từ rất lâu, qua nhiều đời HLV, nhiều triết lý, nhiều lời hứa tái thiết. Mỗi người đến đều được trao hy vọng, rồi rời đi trong cảm giác dang dở. Vấn đề là, sau mỗi cuộc chia tay, MU vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Điều đáng lo nhất không nằm ở chiến thuật hay sơ đồ. Nó nằm ở cấu trúc quyền lực mờ nhạt và thiếu nhất quán. Ai là người thực sự quyết định hướng đi dài hạn của đội bóng? Ai chịu trách nhiệm cuối cùng cho triết lý bóng đá, cho chuyển nhượng, cho bản sắc lối chơi? Khi những câu hỏi đó không có câu trả lời rõ ràng, bất kỳ HLV nào cũng chỉ là người “chữa cháy tạm thời”.
Manchester United trong nhiều năm giống như một tập hợp những mảnh ghép rời rạc. Mỗi HLV mang theo một triết lý khác, mỗi kỳ chuyển nhượng lại vá víu thêm vài cái tên không thực sự thuộc về cùng một bức tranh. Kết quả là đội hình phình to, đắt đỏ, nhưng thiếu linh hồn và thiếu sự đồng bộ.
Old Trafford cũng không còn là pháo đài tâm lý như xưa. Áp lực truyền thông, kỳ vọng khổng lồ từ lịch sử, cộng thêm sự bất ổn trong thượng tầng, khiến mọi sai lầm nhỏ đều bị phóng đại. HLV trở thành lá chắn, cầu thủ trở thành mục tiêu, còn hệ thống phía sau thì gần như… vô hình.

Amorim có thể sai. Ông có thể chưa đủ giỏi, chưa đủ bản lĩnh, hoặc chưa đủ may mắn. Nhưng nếu MU tin rằng chỉ cần thay người trên băng ghế huấn luyện là mọi thứ sẽ tự khớp lại, thì đó là một ảo tưởng nguy hiểm. Bởi lịch sử gần đây đã chứng minh điều ngược lại.
Câu hỏi sau Amorim không nên là “ai sẽ là HLV tiếp theo”, mà là “MU muốn trở thành đội bóng như thế nào trong 5–10 năm tới”. Khi chưa trả lời được câu hỏi đó, Old Trafford vẫn sẽ tiếp tục chứng kiến những cuộc chia tay ồn ào, những khoản bồi thường đắt đỏ, và những mùa giải lỡ hẹn.
Vấn đề thật sự của Manchester United không nằm ở người đứng ngoài đường biên. Nó nằm ở căn phòng phía trên, nơi các quyết định lớn được đưa ra – hoặc bị trì hoãn – trong sự thiếu nhất quán kéo dài nhiều năm.