
Trận hòa 1-1 trước Wolves đáng lẽ chỉ là thêm một đêm buồn nữa của Manchester United. Nhưng rồi mọi thứ không dừng lại ở tỷ số. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, sự thất vọng tràn xuống khán đài, và ở chiều ngược lại, một khoảnh khắc ngắn ngủi của Matheus Cunha đã thổi bùng làn sóng giận dữ.
Cái vẫy tay, ánh nhìn, hay một cử chỉ mơ hồ hướng về phía khán giả. Không ai biết chính xác Cunha muốn nói điều gì. Nhưng ở Old Trafford, đôi khi bạn không cần nói rõ. Chỉ cần một động tác cũng đủ để hàng nghìn người cảm thấy bị thách thức.
Sự bức xúc của người hâm mộ là dễ hiểu. Wolves bước vào trận đấu với chỉ 2 điểm, chưa thắng nổi trận nào. Một đội bóng được xem là yếu nhất Premier League thời điểm này. Vậy mà MU lại chơi bế tắc, thiếu nhịp điệu, thiếu ý tưởng, và nhiều thời điểm còn lép vế ngay trên sân nhà.
Quyết định quay lại sơ đồ 5 hậu vệ của Ruben Amorim càng khiến bầu không khí thêm nặng nề. Sau những tín hiệu tích cực trước Newcastle, người ta chờ đợi sự tiếp nối. Nhưng thay vào đó là cảm giác lùi lại, dè chừng, và thiếu bản sắc. Khi trận đấu kết thúc, tiếng la ó không nhắm riêng ai, mà dành cho cả một tập thể đang đánh mất phương hướng.
Và Cunha đứng giữa tâm bão đó.
Gia nhập MU với mức giá 62,5 triệu bảng, Cunha không đến đây để trở thành cầu thủ tầm trung. Nhưng 3 bàn thắng, 1 kiến tạo sau 17 trận là con số không đủ để làm dịu kỳ vọng. Anh không chơi tệ theo kiểu thảm họa, nhưng cũng chưa bao giờ tạo được cảm giác “đây là người có thể xoay chuyển trận đấu”.
Ở MU, sự mờ nhạt đôi khi còn nguy hiểm hơn sai lầm.
Phản ứng của Cunha, nếu có, có lẽ không xuất phát từ sự ngạo mạn. Nó giống một khoảnh khắc vỡ ra của áp lực. Khi bạn nghe thấy tiếng la ó quen thuộc. Khi bạn biết mình chưa đáp ứng được điều người ta chờ đợi. Và khi bạn nhận ra chiếc áo đỏ này nặng hơn rất nhiều so với những gì đã tưởng tượng.

Trên mạng xã hội, lời chỉ trích đến nhanh và gắt. “Chưa hiểu áp lực ở MU”, “chơi chưa đủ tốt đã phản ứng”, “hãy thể hiện trên sân thay vì với khán đài”. Những câu nói ấy không sai. Nhưng chúng cũng phản ánh một thực tế khác: Old Trafford không phải nơi dành cho những ai cần thời gian để làm quen.
Cunha không phải cầu thủ tệ. Nhưng ở MU, chỉ “không tệ” là chưa đủ.
Có lẽ điều Cunha cần lúc này không phải là tranh cãi đúng sai về một cử chỉ sau trận. Mà là một trận đấu thực sự thuyết phục. Một khoảnh khắc khiến khán giả quên đi sự giận dữ. Bởi ở Old Trafford, cách duy nhất để im lặng hóa khán đài không phải là phản ứng – mà là chơi bóng.
Và với Cunha, áp lực thật sự có lẽ mới chỉ bắt đầu.