Đọc những phân tích từ phía Trung Quốc mấy ngày qua, cảm giác rõ nhất không phải là tự tin hay quyết chiến, mà là một sự thận trọng thấy rõ. U23 Trung Quốc bước vào bán kết trong trạng thái không thật sự thoải mái, cả về thể lực lẫn tinh thần, và đối thủ trước mặt lại là U23 Việt Nam đang vào phom.
Chuyện đầu tiên khiến họ lo lắng là thể lực. U23 Việt Nam có thêm một ngày nghỉ, nghe thì đơn giản nhưng ở một giải đấu cường độ cao, đó là lợi thế không hề nhỏ. Trong khi đó, U23 Trung Quốc vừa trải qua trận tứ kết kéo dài 120 phút với Uzbekistan, rồi còn phải giải quyết nhau bằng loạt luân lưu. Đá kiểu đó, hao tổn không chỉ là sức, mà còn là sự tập trung và khả năng duy trì nhịp độ ở trận kế tiếp.

Nỗi lo thứ hai nằm ở khung thành. Thủ môn Li Hao từ đầu giải đến giờ gần như là điểm tựa lớn nhất của U23 Trung Quốc. Nhưng việc anh có dấu hiệu chấn thương sau trận tứ kết khiến mọi thứ trở nên mong manh hơn. Một khi người giữ vai trò “cứu nguy” không đạt thể trạng tốt nhất, cả hệ thống phòng ngự phía trước cũng khó mà yên tâm.
Còn thử thách lớn nhất, rốt cuộc vẫn là cái tên U23 Việt Nam. Không cần nói nhiều, nhìn hành trình từ đầu giải là đủ hiểu. Toàn thắng, chơi bóng với năng lượng cao, tổ chức chặt chẽ và tận dụng cơ hội khá gọn gàng. Trong khi đó, U23 Trung Quốc mới chỉ ghi đúng một bàn sau bốn trận. Sự chênh lệch về hiệu suất tấn công là điều không thể làm ngơ, nhất là khi bước vào một trận đấu mang tính loại trực tiếp.

Thế nên, việc truyền thông Trung Quốc liên tục nhấn mạnh chữ “thận trọng” cũng không phải điều gì quá lạ. Ở thời điểm này, U23 Việt Nam không còn là đối thủ để thử nghiệm hay mạo hiểm, mà thực sự là một bài toán khó, buộc họ phải tính toán từng chi tiết nhỏ.
Theo lịch, hai đội sẽ gặp nhau vào tối 20/1. Với những gì đang thể hiện, U23 Việt Nam rõ ràng bước vào trận đấu ấy với vị thế của đội bóng khiến đối thủ phải lo nhiều hơn là chính mình.