HomeSportsAmorim và nụ cười sau cánh cổng Carrington

Amorim và nụ cười sau cánh cổng Carrington

Không phải sự im lặng nặng nề hay ánh mắt u ám thường thấy. Ruben Amorim rời Carrington với nụ cười trên môi, để lại phía sau một Manchester United sững sờ và thêm nhiều câu hỏi chưa lời đáp.

- Advertisement -

Sáng 5/1, Carrington không có tiếng la ó, cũng chẳng có bầu không khí tang thương như người ta thường hình dung về một buổi chia tay HLV tại Manchester United. Thay vào đó là một hình ảnh khiến nhiều người khựng lại: Ruben Amorim bước ra khỏi trung tâm huấn luyện trong trạng thái nhẹ nhõm, cười nói cùng các cộng sự, như thể vừa hoàn thành một chặng đường dài hơn là vừa mất việc.

Amorim và nụ cười sau cánh cổng Carrington

Với những nhân viên đã quen chứng kiến các cuộc chia tay căng thẳng tại Old Trafford, khoảnh khắc ấy gây sốc thật sự. Không có vẻ cay đắng. Không có sự bức bối. Chỉ là một nụ cười bình thản, gần như giải thoát.

Hình ảnh đó nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán trong nội bộ MU. Bởi nó đối lập hoàn toàn với những gì Amorim đã trải qua trong những tháng cuối nhiệm kỳ. Áp lực thành tích, phòng thay đồ rạn nứt, những tranh cãi chiến thuật âm ỉ và cảm giác bị soi xét từng ngày đã bào mòn chiếc ghế HLV trưởng theo cách quen thuộc ở Old Trafford.

Trước truyền thông, Amorim luôn giữ vẻ tự tin và thẳng thắn. Nhưng ở Carrington, ai cũng hiểu ông đã phải gồng mình như thế nào trong một môi trường mà mọi quyết định đều có thể trở thành mồi lửa cho khủng hoảng tiếp theo. Khi sự ra đi được xác nhận, có lẽ điều còn lại không phải là thất vọng, mà là cảm giác trút bỏ.

Nụ cười ấy, nhìn theo một cách nào đó, không hẳn là sự thản nhiên. Nó giống một cái kết tất yếu cho một nhiệm kỳ ngắn ngủi nhưng dày đặc áp lực. Amorim rời MU không chỉ mang theo những con số chuyên môn gây tranh cãi, mà còn rời khỏi một chiếc ghế được xem là khắc nghiệt bậc nhất châu Âu.

Amorim và nụ cười sau cánh cổng Carrington

Với Manchester United, khoảnh khắc ấy lại mang ý nghĩa khác. Nó nhắc nhở rằng Old Trafford vẫn là một “cối xay” quen thuộc, nơi HLV đến với tham vọng tái thiết và ra đi trong trạng thái kiệt sức hoặc… nhẹ nhõm. Amorim không phải người đầu tiên, và có lẽ cũng chưa phải người cuối cùng.

Khi ban huấn luyện tạm quyền bắt đầu tiếp quản công việc, còn ban lãnh đạo tất bật tìm kiếm người kế nhiệm, hình ảnh Amorim cười rời Carrington vẫn lơ lửng như một biểu tượng lạ lùng. Nó khép lại một chương đầy sóng gió, đồng thời mở ra thêm một vòng luẩn quẩn mới trong hành trình tái thiết chưa thấy điểm dừng của MU.

Cùng chuyên mục