Mình để ý mấy ngày nay, cứ mỗi lần U23 Việt Nam ra sân là không khí bóng đá lại khác hẳn. Không ồn ào kiểu lễ hội, nhưng có gì đó rất hồi hộp, rất chờ đợi. Và tối nay thì cảm giác ấy rõ hơn bao giờ hết, khi thầy trò HLV Kim Sang-sik đứng trước cơ hội tiến thêm một bước nữa, thậm chí là mơ về trận chung kết.

Trận đấu với U23 Trung Quốc diễn ra lúc 22h30 tối 20/1, một khung giờ khá lý tưởng. Không quá muộn để phải gật gù, cũng đủ khuya để người ta sẵn sàng bỏ dở vài cuộc hẹn khác, pha ấm trà hay mở lon nước mát, rồi ngồi xuống xem bóng đá cho ra hồn.
Nhìn lại hành trình đã qua, U23 Việt Nam đang mang đến cảm giác khá yên tâm. Không phải kiểu đá bùng nổ khiến người xem choáng ngợp, mà là sự chắc chắn, tỉnh táo và ngày càng lì lợm. Càng vào sâu, đội bóng càng cho thấy bản lĩnh của một tập thể biết mình đang ở đâu và cần làm gì.
U23 Trung Quốc thì khỏi nói, gặp nhau ở những thời điểm quan trọng thế này lúc nào cũng gợi lại nhiều ký ức, nhiều cảm xúc lẫn lộn. Nhưng có lẽ, điều quan trọng nhất lúc này không phải là quá khứ, mà là cách U23 Việt Nam bước vào trận đấu tối nay với tâm thế tự tin và đầu óc đủ lạnh.

Trước đó vài tiếng, vào 18h30, bán kết còn lại giữa U23 Nhật Bản và U23 Hàn Quốc cũng rất đáng xem. Một ngày bóng đá đúng nghĩa, từ châu Á cho tới châu Âu, nhưng với mình – và chắc là với nhiều người – tâm điểm vẫn là 22h30.
Chỉ cần một màn trình diễn đúng sức, đúng bản lĩnh, U23 Việt Nam hoàn toàn có quyền mơ tiếp. Và biết đâu, tối nay lại là một đêm khiến chúng ta khó ngủ, không phải vì buồn, mà vì quá nhiều cảm xúc để tiêu hóa.