Buổi tập chiều 15/1 của U23 Việt Nam không ồn ào, không căng thẳng thái quá, nhưng lại mang một bầu không khí rất đặc biệt. Ở đó, HLV Kim Sang-sik không che giấu thực tế rằng các cầu thủ của ông đã bị bào mòn đáng kể sau ba trận vòng bảng căng như dây đàn. Ông nhìn thẳng vào các học trò và nói điều mà ai cũng đang cảm nhận: đau và mệt là chuyện bình thường.

“Ở đây ai cũng đau cả, đúng không? Ai không đau thì giơ tay lên”, câu nói tưởng như đùa vui ấy lại chạm đúng tâm lý cầu thủ. Không né tránh, không tô hồng, HLV Kim chọn cách thừa nhận để rồi dẫn dắt các học trò vượt qua. Theo ông, điều quan trọng không phải là tránh nỗi đau, mà là chấp nhận nó như một phần tất yếu của bóng đá đỉnh cao.
Thông điệp tiếp theo được đẩy lên rất rõ ràng: nếu mình mệt, đối thủ cũng không thể khỏe hơn. Và ở thời điểm then chốt của giải đấu, tinh thần tích cực mới là thứ tạo ra khác biệt. Không cần hô hào quá nhiều, chỉ cần mỗi cầu thủ bước ra sân với suy nghĩ đơn giản: cố thêm một chút nữa, chịu đựng thêm một chút nữa.
Trận tứ kết với U23 UAE không chỉ là bài toán chuyên môn, mà còn là thử thách về bản lĩnh. U23 Việt Nam đang đối mặt nguy cơ sứt mẻ lực lượng khi có tới bảy cầu thủ đã nhận thẻ vàng. Chỉ một khoảnh khắc mất kiểm soát cũng có thể khiến cái giá phải trả trở nên rất đắt. Bởi vậy, yêu cầu mà ban huấn luyện đặt ra là giữ được cái đầu lạnh, chơi kỷ luật nhưng không được thiếu quyết liệt.

Về mặt chuẩn bị, buổi tập của đội diễn ra vừa phải, không nặng về thể lực mà tập trung nhiều hơn vào chiến thuật. Các bài tập chuyền bóng, thử nghiệm phương án tấn công và những tình huống cố định được lặp lại kỹ lưỡng, như một cách chuẩn bị cho kịch bản trận đấu có thể được quyết định chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Tin tích cực là Đình Bắc và Văn Thuận đã có thể trở lại tập cùng toàn đội. Dù vậy, khả năng ra sân của cả hai vẫn được để ngỏ đến phút chót, cho thấy sự thận trọng cần thiết của ban huấn luyện trong bối cảnh thể trạng cầu thủ là yếu tố sống còn.
Nhìn cách HLV Kim Sang-sik làm việc, dễ thấy ông không cố biến áp lực thành gánh nặng. Ngược lại, ông dùng chính sự mệt mỏi, đau đớn ấy để nhắc các học trò rằng họ đang đứng rất gần một cột mốc lớn. Trước UAE, U23 Việt Nam không bước ra sân với tâm thế sợ hãi, mà với suy nghĩ rất rõ ràng: đã đi đến đây rồi, thì phải chiến đấu đến cùng.
Và đôi khi, một câu nói giản dị như “ai cũng đau” lại chính là liều thuốc tinh thần mạnh nhất trước giờ bóng lăn.