Thường xuyên không hoàn thành được mục tiêu, tôi đã thay đổi hoàn toàn nhờ áp dụng 6 lời khuyên sau

30 tuổi, tôi vẫn chỉ là một nhân viên quèn với đồng lương “ba cọc, ba đồng”. Không người yêu, không tài sản, sổ tiết kiệm 0 đồng và ATM luôn trong tình trạng rút sạch ruột. Trong nhiều năm tôi luôn tự trách rằng số phận của mình thật xúi quẩy.

Tự trách bản thân thật không ra gì, mục tiêu đề ra thì nhiều mà thực hiện được chẳng bao nhiêu. Và rồi đến một ngày, bất ngờ gặp lại người bạn cũ,…Cuộc sống của tôi sau đó đã thay đổi hoàn toàn.

“Tôi vẫn còn nhớ mãi hôm đó là một ngày trời đầy mây, như thường lệ tôi đến uống cà phê ở quán cóc ở vỉa hè. Nhìn dòng người hối hả qua lại, lòng tôi chợt se thắt nhẹ, đôi khi tôi cứ cảm thấy như mình là một người vô hình trong guồng quay hiện tại vậy. 30 tuổi , tôi vẫn chỉ là một nhân viên quèn với đồng lương “ba cọc, ba đồng”. Không người yêu, không tài sản, sổ tiết kiệm 0 đồng và ATM luôn trong tình trạng rút sạch ruột. Và điều khiến tôi cảm thấy chán ghét ở bản thân mình nhất là ngay cả những mục tiêu do chính bản thân mình đề ra tôi vẫn không thể hoàn thành nó, 10 mục tiêu thì cũng chỉ hoàn thành được 1, 2 cái là cùng, mà  kết quả cũng không mấy xuất sắc. Tôi đích thị là một kẻ thất bại không cần phải bàn cãi ”.

Đang trầm ngâm thì đột nhiên có tiếng reo điện thoại gọi đến.

“Alo, Thành phải không?”

“Xin lỗi, ai ở đầu dây vậy?”

“Không nhận ra à, Tony đây. Mình về nước rồi, tối gặp “tám” chút không anh bạn?

“Tony à, trời ơi về hồi nào vậy, ok, tối 7h nhé,…”

Tony là người bạn thuở nhỏ của tôi, hai đứa rất thân, gia đình cậu ấy khá giả nên sau khi học xong lớp 9 là cậu ấy đi du học ở Mỹ. Thỉnh thoảng cả hai vẫn chát vơi nhau, nhưng bẵng một thời gian đã không liên lạc vài năm.

“Haiz, sớm không gặp, muộn không gặp, lại gặp lại nhau ngay lúc này” lòng tôi chợt có chút buồn và tủi thân.

Trở về sau nhiều năm. Anh bạn của tôi có phần già dặn hơn rất nhiều, và quan trọng nhất là cậu ấy là một người thành đạt, giàu có và thành công. Còn tôi thì… một kẻ thất bại toàn tập. Cả hai chúng tôi ôn lại chuyện lúc nhỏ. Khi hỏi về hiện tại, tôi cũng không ngại chia sẻ về tình trạng của mình. Tony lắng nghe rất chăm chú những lời tôi than thở không nói gì, mặt có vẻ trầm ngâm. Sau đó cậu ta bất chợt hỏi tôi rằng.

“Có bao giờ cậu tìm hiểu thử nguyên nhân vì sao hễ cậu đề ra mục tiêu nào là bể mục tiêu đó không?”

“Là do mình thiếu quyết tâm!”

“Cậu chưa hiểu vấn đề rồi. Vấn đề không nằm ở chỗ cậu thiếu quyết tâm mà ở chỗ cậu chưa có đủ động lực để kích thích quyết tâm đó!”.

Thấy tôi có vẻ hơi bất ngờ, Tony nói tiếp.

“Con người ta chưa tới tận cùng sẽ không chịu thay đổi. Sở dĩ cậu không có đủ quyết tâm vì cậu chưa nhận thức được hết tình trạng hiện tại của mình. Chưa đủ “chán ghét” nó và muốn thay đổi nó. Những gì cậu nên làm là dành thời gian ngẫm lại quãng thời gian qua, về những gì mà cậu bất như ý, kích thích những cảm xúc bất mãn của bản thân và nghĩ đến việc “thay đổi” là con đường duy nhất giúp cậu thoát khỏi tình cảnh này.

Có như vậy cậu mới có đủ quyết tâm để cam kết hoàn thành mọi mục tiêu đến cuối cùng.”

Ngẫm lại lời Tony tôi như có chút khai sáng, quả thật trong nhiều năm tôi chưa bao giờ cảm thấy khó chịu với hoàn cảnh của mình mãi cho đến gần đây. Trước đó tôi vẫn cảm thấy rất ổn, có một công việc, có tiền, thỉnh thoảng tôi cũng có nghĩ đến việc sẽ làm giàu, hay học thêm điều gì đó để cải thiện bản thân, nhưng không phải là “chán ghét tột độ” đến mức phải “làm mọi cách để thay đổi”.

“Thêm vào đó, có thể cậu không tin nhưng chính suy nghĩ tôi là một kẻ thất bại đã khiến cậu tiếp tục bể các mục tiêu và kế hoạch trong quá khứ, hiện tai và cả ở tương lại”.

“Mình không nghĩ rằng nhận thức về bản thân mình là sai, ít ra mình mình đã rất khách quan khi tự đánh giá về mình”.

“Cậu không nghĩ rằng chính suy nghĩ đó đã hạn chế khả năng của mình à?, khi cậu nghĩ rằng mình là kẻ thất bại, dù mình cố gắng đến mấy cũng không thể đạt được mục tiêu. Cứ thế mỗi lần   thất bại cậu sẽ mặc nhiên cho rằng nó là hiển nhiên. Nhưng thực tế thì sự thật không phải vậy, năng lực con người là vô hạn. Người ta chỉ hơn nhau ở chỗ tự tin, khi cậu tự tin, mạnh mẽ động viên chính mình sẽ làm được thì tất cậu sẽ làm được.

Cậu nên tự nhủ như vậy mỗi khi thức dậy và nhắc nhở mình về mục tiêu thay vì lập xong thì để đó hoặc làm vài lần thất bại thì bỏ luôn, hãy nhớ mọi thói quen đều có thể thay đổi”.

Tuy khá xấu hổ nhưng tôi nhớ lại đúng là tôi đã để thói quen chiến thắng chính mình, sau vài lần cố gắng vẫn không được tôi đã từ bỏ, đã đầu hàng thay vì kiên trì tiếp tục. Đúng là chả trách tại sao tôi vẫn cứ mãi là kẻ bể mục tiêu.

“Làm thế nào mà cậu thành công như hiện tại vậy? Có thể chia sẻ cho mình chút bí quyết không?”

Tony nghe xong liền cười:

“Nói ra cậu không tin, nhưng chính mình đã học được bí quyết đó từ một người khác đấy!, đó chính là Kaizen”.

“Kaizen là gì?”

“Kaizen có nghĩa là cải tiến. Đó là chìa khóa thành công mà mình đã học được từ một người bạn ở Nhật. Nếu cậu muốn thành công cậu luôn phải ghi nhớ và thực hành Kaizen, liên tục cải tiến trong đời sống cá nhân, đời sống gia đình, đời sống xã hội và môi trường làm việc. Khi cậu không sáng tạo, không có gì đổi mới, không liên tục cải tiến cậu sẽ mãi dậm chân tại chỗ và bị thụt lùi về phía sau.

Khi cậu áp dụng Kaizen cho một mục tiêu, nếu phương pháp nào đó không hiệu quả cậu phải tìm cách cải tiến nó, và khi đã cải tiến nó làm việc hiệu quả cậu càng phải tối ưu để nó hiệu quả hơn. Liên hệ với bản thân, cậu phải luôn nhắc nhở rằng:

Tôi của ngày hôm nay sẽ tốt hơn ngày hôm qua, tôi của ngày mai sẽ khác với ngày hôm nay.

“Một bí quyết nữa, cậu cần ghi nhớ! Hãy tránh xa những người làm cậu bị ảnh hưởng tiêu cực, mà nên cố gắng tiếp xúc với càng nhiều người tích cực càng tốt. Những người này sẽ giúp cậu thêm tự tin, kích thích nguồn năng lượng dồi dào, và hơn hết họ là những người năng động, cầu tiến, cậu sẽ bị ảnh hưởng và trở nên tốt hơn.”

“Thật sự thì mình cũng từng có quyết tâm nhưng khi mình đang nỗ lực thì có rất nhiều yếu tố bên ngoài tác động vào dẫn đến việc trì hoãn nó, chẳng hạn như,…”

Không đợi tôi nói hết câu, Tony đã ngắt ngang.

“Không có bất kỳ lý do gì để cậu trì hoãn nó cả, và khi cậu trì hoãn được một lần sẽ trì hoãn mãi. Đôi khi phải học cách từ chối, chỉ có khi cậu làm được điều này thì cậu mới có thể hoàn thành được mục tiêu của mình”.

Và còn… Tony ngập ngừng.

“Sao?” Tôi hỏi vội.

“Cậu không nên lầm lẫn giữa mục tiêu và tầm nhìn, để đạt được một cái gì đó cậu phải có lộ trình thực hiện, mỗi mốc sẽ là những mục tiêu cụ thể. Càng cụ thể càng chi tiết càng tốt, không nên có những mục tiêu không rõ ràng, nó sẽ khiến cậu gục ngã trước khi đi đến đích, muốn đến đích hãy đi từng bước nhỏ”.

Sau buổi gặp mặt đó, chúng tôi chia tay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những lời chia sẻ đó và quyết định làm một cuộc cách mạng cho chính cuộc đời mình.

Từ đó đến nay đã 5 năm, cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều, từ một người hay dễ dàng buông bỏ, tôi đã kiên trì hơn hoàn thành được nhiều mục tiêu hơn. Hiện tại tôi đã là bố của 1 cô con gái nhỏ, tuy không quá giàu có nhưng cuộc sống cũng gọi là thoải mái và dư dả.

Buổi gặp mặt với người bạn cũ quả thật là một món quà tuyệt vời. Người bạn tốt sẽ giúp bạn khi khó khăn, còn người bạn tuyệt vời sẽ mang đến cho bạn những đổi thay trong suy nghĩ.

Mong rằng những bài học này sẽ có thể đến với nhiều người hơn nữa và đặc biệt là dành cho tất cả những ai đang tìm kiếm một sự đổi mới cho cuộc sống của mình.

Thích và chia sẻ để ủng hộ Men TV!

Bình luận



Thường xuyên không hoàn thành được mục tiêu, tôi đã thay đổi hoàn toàn nhờ áp dụng 6 lời khuyên sau
Đánh giá

Xem thêm các chia sẻ khác: