Men TV
Mạng xã hội kết nối phái mạnh Việt

Xử lý khủng hoảng kiểu… trọc phú (!?)

Hơn 2.500 năm trước, con người ta đã hiểu rằng: “Mình sẽ chỉ tự hại mình, nếu chỉ để tâm tới những phiền phức nhỏ mọn!”

Nhiều năm về trước, tôi đi cùng thang máy với Dr Thanh giữa cuộc khủng hoảng ruồi. Ông hút thuốc lá 555 cắm trên cây tẩu màu sẫm. Tay ông cầm tẩu thuốc không chắc, cứ rung qua lắc lại liên hồi…

Tôi biết rằng ông và gia đình đã lao tâm khổ tứ gầy nên cơ nghiệp. Tôi cũng biết rằng một thương hiệu Việt có thể bị vùi xuống đáy huyệt mộ. Và giờ, tôi cũng biết rằng, không phải bất cứ ai múc đất, nước lên bán, là có thể trường sanh bất lão…

Về nhà, tôi biên vội bài “Con ruồi và gã hói” của người nô lệ Aesop, sống ở khoảng năm 620-564 trước CN ở Hy Lạp. Chuyện rằng là: “Một ngày hè nóng nực, có người đàn ông bị hói đầu đang nghỉ ngơi, bỗng con ruồi bay đến và vo vo trên đầu. Bực mình, gã đá đấm mạnh vào con ruồi đáng ghét, nhưng cú đấm lại đi thẳng vào đầu gã, rất đau đớn… Lần sau, lão chỉ lắc lư đầu, không tấn công con ruồi nữa, vì hiểu: “Mình sẽ chỉ tự hại mình, nếu chỉ để tâm tới những phiền phức nhỏ mọn!”

Họ giờ đang làm điều gì đó lớn lao hơn, trả lại trần gian có thể nhiều hơn họ muốn, họ nghĩ…

***

Vài năm trước, hứng “đụng” vào FLC. Đúng khổ muôn phần khổ. Mệt muôn phần mệt.

Điện thoại cháy máy cả ngày cả tháng. Rồi quyết định “phóng hạ đồ đao”, mọi thứ an yên trở lại. Nhưng sau đó, găm vào bao người, là nỗi trống vắng và day dứt thật khó nguôi ngoai. Sau này hỏi mấy anh bạn, rằng có chơi cổ phiếu F, ROS này nọ không. Họ cười nhạt nhẽo…

Vài năm trước, đụng vào Vingroup vì nể phục một nhà báo tưng tửng. Cắm đầu lao vào hết dự án ven sông tới safari… Cuối cùng, xém tiêu GP (xém thôi, vì chủ động bỏ hết để khỏi tranh cãi qua lại). Và giờ, Vingroup cũng không thể làm truyền thông cái kiểu “bố đời” như hồi xưa. Họ dịu dàng hơn, tỉnh táo hơn, thiết tha hơn…

Hồi hổm viết bài về công cuộc “dậy thì thành công” của Vingroup, mình đã thật mĩ từ: “Từ một thương hiệu Mivina ở đất nước Đông Âu xa xôi, những người Việt trẻ với tầm nhìn và quyết tâm, đã xây dựng nên một đế chế với 7 thành viên xứng đáng được gọi là “kỳ quan” kinh tế Việt Nam.”

Từ mì gói lên bệnh viện, trường học, khoảng cách là vạn lí, mồ hôi nước mắt chất thành thái sơn. Không đùa được đâu! Không phải dạng vừa đâu!

***

Chiều này đụng phải một công ty BĐS tại TP.HCM – HTLand, cơ bản là vô tình nhiều, hữu ý ít. Đã cố gắng hỗ trợ, để hài hòa các bên nhất có thể.

Sau đó, bỗng thấy những cuộc gọi rào rào. Bỗng thấy những cô bé tuổi ngoài 20, giọng nói trong vắt như giọt nước mắt buông lời này nọ, kiểu như anh hãy nhiệt tình lên đi, cố gắng lên đi, để em không phải này nọ kia thêm bạo liệt.

Ôi trời ơi, pháp luật ở đâu, công lý ở đâu, sao các em lại múa gậy vườn hoang như thế? Cái gì cũng phải từ từ. Người chứ có phải trâu đâu à!

Bất chợt, nghĩ về thời khắc đi chung thang máy ở Bình Dương, những ngày dài đeo bám từ Hạ Long về Bình Định, những dằn vặt và trống vắng ở Hà Nội, bến sông Sài Gòn, hay ngoài khơi xa Phú Quốc… Những phiền phức nhỏ mọn.

Lại thèm một chai Vodka với thứ nước trong vắt như những giọt nước mắt.

Cuộc đời qua cổ chai lung linh và dịu dàng hơn đời thực rất nhiều.

Và thực sự, thấy bất an với thông tin đọc được trên báo chí. Sáng nắng, chiều mưa, giữa trưa thì… tạnh !?

Bình luận



Xử lý khủng hoảng kiểu… trọc phú (!?)
Đánh giá

Xem thêm các chia sẻ khác:

Viết bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.