Thanh cao như con người, tàn ác như con người…

Thanh cao như con người, tàn ác như con người... 1
Ảnh minh họa

Trong một bài báo trên PL TP.HCM, một vị bác sĩ pháp y đã chia sẻ, đại ý: Chưa thấy con gì sống thì thanh cao như con người, mà chết thì “mùi” như con người. Và tôi, đã như nhận ra rằng không có con gì yêu thương nhau nhiều như con người, nhưng cũng tàn ác với nhau tới mức độ không tưởng, như con người.

Thanh cao như con người, tàn ác như con người... 4
Ảnh minh họa

Có một chuyện xảy ra ở xứ Ba Hòn, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang.

Đêm, những người dân lần lượt gọi điện, nhắn tin trong nghẹn ngào. Họ bảo karaoke lại hát, lại rầm rầm, họ chỉ còn biết nhìn nhau, mỗi người mỗi góc nhà, và khóc nghẹn.

Trước đó, UBND huyện Kiên Lương đã tổ chức tới cơ sở Karaoke Giai Điệu đo độ ồn. Chủ cơ sở khá rắn rỏi, kiểm tra thẻ, giấy tờ tác nghiệp của nhà báo, phóng viên, CTV các báo, đài. Sau đó không đồng ý để đoàn tự điều chỉnh âm lượng (âm lượng họ đã setup sẵn). Đoàn công tác làm việc trước những smartphone sáng chói đèn flash hướng về họ, sau đó đành ra về…

Bí thư huyện ủy kiểu anh Hai Nam Bộ, Chủ tịch huyện quyết liệt trong kiểm tra, xử lý, cán bộ địa phương cũng vậy, nhưng giải pháp căn cơ, rốt ráo tới nay vẫn chưa thể đưa ra (?)

Tết này, có lẽ đây là một trong những lý do nhiều anh chị em báo, đài từ trung ương đến địa phương thấy bức xúc, không an lòng. Bởi những nấc nghẹn, bất lực mà người dân đang phải gánh chịu, cứ ngồn ngộn từng ngày, từng giờ.

Những ngày giáp Tết, các anh chị em vội vã, gấp gáp, vời từ Chủ tịch tỉnh, UBKT tỉnh ủy, huyện ủy, UBND huyện và các phòng, ban… đề nghị họ chỉ đạo làm nghiêm, ít nhất là tạm đình chỉ hoạt động của cơ sở kinh doanh, chờ sau Tết kiểm tra toàn bộ các điều kiện bắt buộc, để hàng xóm được ăn Tết không có tiếng nhạc, tiếng dập gót chát chúa của đám trẻ còn vô tâm, mê ca mê hát.

Thanh cao như con người, tàn ác như con người... 5
Ảnh minh họa

Xuân này, người dân nói sẽ đưa mẹ già 95 tuổi lên UBND huyện, Công an huyện để xin tạm trú ăn tết. Tự hỏi, bộ mặt chính quyền trước các đoàn khách ở trong và ngoài tỉnh, ở nước bạn Campuchia, các doanh nghiệp… trông sẽ ra sao? Nhất là trước nhân dân mình, trông sẽ ra sao?

Người dân chia sẻ, có cán bộ địa phương tới nhà, nói rằng việc “ghé” ủy ban trông “kỳ lắm”. Nhưng họ có thể làm gì khác, ai có thể đưa ra cho họ một lời khuyên, một lối đi nào đó vẹn trọn!?

Lại thêm một mùa Tết nữa, mẹ con họ, bà cháu họ có lẽ sẽ dắt díu nhau ra khỏi nhà, liêu xiêu trên phố vắng, lay lắt ở ghế đá ủy ban…, có thể lắm. Họ bảo, là để tạm thoát khỏi sự tra tấn man rợ của âm thanh, của lòng người…

Mới đây, UBND huyện Kiên Lương đã họp bàn, mời những người dân khốn khổ tới, chia sẻ bằng tất cả sự chân thành, mong mỏi sự cảm thông, thấu hiểu. Họ đã được toại nguyện khi người dân đồng ý chờ cơ quan chức năng sẽ xử lý nghiêm minh ngay sau Tết.

Những ngày qua, khách hát bắt đầu thưa dần, âm lượng nhỏ đi, người dân mừng lắm. Họ cần lắm những trái tim, khối óc của người dân, biết nghĩ suy, biết trăn trở và bảo vệ họ. Họ cũng luôn mở lòng, bao dung với những sai trái. Họ luôn như vậy, suốt 6, 7 năm qua. Nhưng sức chịu đựng của con người có lẽ cũng hữu hạn…

An Nhien
An Nhiên. Vậy thôi...