Diễn đàn

‘THƯƠNG’, thơ VTMH viết cho miền Trung oằn mình trong lũ

“Thương”, tên bài thơ mà tác giả Huệ Vũ viết cho dải đất miền Trung đang oằn mình trong mùa lũ, với những xót xa, dằn vặt, nhung nhớ…


me-large

Biết nói gì đây để chia sớt cùng anh

Những vết đau như cắt chia bao tháng năm khô cằn đá sỏi

Giấu bàn tay sạn chai, che cả vầng trán mỏi

Dốc cả hết ruột gan ôm nỗi nhớ mặn mòi

 

Anh nhớ mẹ gầy đợi cha cả một đời

Từ lúc anh bi bô chưa biết phía chân trời  giông tố

Gánh gồng cả bình yên bằng tròng trành thuyền nhỏ

Phập phồng những lo âu mùa mưa lũ đang về.

 

Nhớ mẹ mong manh dài theo cả  triền đê

Đo đếm lòng sâu, nhói đau tiếng thở dài khe khẽ

Thương dải đất nghèo, nắng hằn lên khô nẻ

Thương mưa trắng cả trời, thương vai mẹ run run.

 

Anh lớn lên bằng khoai sắn độn cơm

Bằng tiếng ru ầu ơ,  bằng câu hò ví dặm

Áo mẹ bạc màu, lưng hằn vết võng đưa đỏ thẫm

Ôm giấc ngủ cho anh trong thẳm thẳm yên bình.

 

Úp mặt vào tay cười chua xót  hư vinh

Nhìn bóng mình trong gương anh thương đứa trẻ già trước mặt

Chiều nay nghe lũ về tràn qua mảnh đất nghèo cuộn nát

Đau đáu nỗi nhớ thương bỏng rát cả tim mình.

 

Nơi mẹ anh nằm nay có đã mọc xanh

Những đợt lũ đi qua có yên bình không hả mẹ?

Vốc nắm đất khô ôm vào lòng thật khẽ.

Đánh cược cả thời gian thèm có mẹ một lần.

 

Bình mình đã về xuyên qua những bước chân, nhè nhẹ!

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ